Chương 17

Bùi Ý Nồng không quen anh, khẽ nhíu mày, lạnh nhạt gật đầu một cái.

Chung Huyền không nói thêm với cậu ấy nữa, đi phía sau, hai người giữ một khoảng cách không xa không gần, cùng nhau đi vào thư viện.

Rất nhanh sau đó, giáo viên phụ trách quay phim và học sinh của ban truyền thông đã vây quanh họ, kể về các chi tiết quay phim tiếp theo.

Chung Huyền lười nhác nhìn về phía trước, Bùi Ý Nồng, nhân vật trung tâm được “quần tinh vây quanh”, và cái linh hồn lìa xác cứ dính chặt lấy cậu ấy như miếng cao dán da chó.

Bay khá hăng say, cái đuôi hồn phách vẫy vẫy, nếu cậu ta có thực thể, có thể tát đỏ mặt thằng con trai bên cạnh.

Theo Chung Huyền được biết, hầu hết các hồn ma, dù có ý thức hay không, khi bay lượn đều ở trong trạng thái tương đối tĩnh, những linh hồn năng lượng mạnh thì có thể dịch chuyển tức thời song song – anh ghét nhất loại này, võ lực không cao nhưng rất khó gϊếŧ.

Loại linh hồn bay lơ lửng mà chật vật như An Nhĩ thì là lần đầu tiên anh thấy, cảm giác như toàn thân đang cố hết sức, nhưng lại không bay xa được, có một vẻ hài hước kiểu như chạy bộ tại chỗ tám trăm mét.

An Nhĩ nhận ra ánh mắt đầy vẻ giễu cợt của Chung Huyền, bỗng nhiên quay đầu lại, đôi bên không ai chịu nhường ai mà đối mắt vài giây.

Cậu ưỡn thẳng lưng, như một chú chó con dựa vào chủ mà vênh váo, bay đến vai Bùi Ý Nồng, hung hăng trừng mắt nhìn Chung Huyền một cái.

Chung Huyền lấy đức báo oán mà mỉm cười với cậu, nhưng chỉ đổi lấy cái gáy của linh hồn lìa xác chợt quay ngoắt đi, và một ánh mắt khó hiểu của Bùi Ý Nồng hướng về phía anh.

Chung Huyền không để tâm, bởi vì có một sự thật rõ ràng rành mạch, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Bùi Ý Nồng, anh đã xác nhận –

Bùi Ý Nồng không thể nhìn thấy cậu.

Tiếp theo cậu nên làm gì đây?

Chung Huyền nhìn linh thể An Nhĩ ngày càng mờ đi, cô lập không ai giúp đỡ, thật đáng thương.

---

An Nhĩ một mình lướt qua khu vực đọc sách, ban đầu cậu khá sẵn lòng tham gia vào các thành viên của ban truyền thông, tụm đầu cùng một đám học sinh, vừa xem hiệu ứng hiển thị trên màn hình giám sát của máy quay, vừa nghe họ líu ríu bàn tán.

Thế nhưng mỗi lần ánh mắt Bùi Ý Nồng xuyên qua ống kính mà chạm vào cậu, tim cậu lại đập thình thịch một cái, ngay lập tức nhanh chóng phản ứng lại – đó là giả, Bùi Ý Nồng không nhìn thấy.

Nhìn gương mặt quen thuộc trên màn hình giám sát, An Nhĩ trong đầu chỉ nghĩ, rốt cuộc tôi nên làm gì đây?

Cậu cảm thấy mình giống như một người giấy nhỏ, muốn vớt trăng trong nước, dù có quay vòng quanh mặt nước không ngừng nghỉ, nhưng lại hoàn toàn không thể đến gần dù chỉ một bước...

Điều này khiến cậu vô cùng thất bại.

Máy quay thay đổi vị trí, An Nhĩ máy móc đi theo họ, bỗng nhiên phát hiện nhân vật chính trong màn hình giám sát đã thay đổi.

Đồng tử cậu co lại, vô thức ngẩng đầu lên –

Chung Huyền ôm sách đứng trước một hàng cây xanh, hướng về phía cậu lộ ra một nụ cười đáng ghét.

Cậu phát hiện mình càng hận Chung Huyền hơn, hận anh khoanh tay đứng nhìn, hận anh nắm rõ như lòng bàn tay tình cảnh của mình.

Vì vậy, mỗi ánh mắt lạnh lùng bàng quan mà anh ném tới, mỗi nụ cười như có như không, đều trở thành sự chế giễu về sự vô năng và ngu ngốc của An Nhĩ.

Anh ấy cũng thật sự đang cười nhạo chính mình.