Chương 16

Lưu Tử Đường la lớn: “Chung Huyền cậu thấy chết không cứu! Còn phải là anh em không! Nhìn nhầm cậu rồi!”

“Chung Huyền.” Văn Thiềm nghiêng đầu trong lúc lật sách: “Cậu có tin trên đời này có ma không?”

Tiếng chuông vừa vang lên, Quan Xảo Xảo suýt nữa đâm sầm vào lòng giáo viên tiếng Anh, trong tiếng hít khí của cô giáo, phanh gấp lại. Cô bé lè lưỡi rồi chạy mất, vội vàng trả lại sách giáo khoa của Chung Huyền, rồi quay về chỗ của mình.

Chung Huyền nhận lấy sách, duỗi phẳng những nếp nhăn do bị nắm chặt trên bìa sách: “Bay ngay trước mặt cậu mà cậu còn không thấy, thì cậu quan tâm nó có tồn tại hay không làm gì.”

Văn Thiềm vẻ mặt mơ màng: “Hả? Cái gì cơ?”

Chung Huyền ngước mắt nhìn cậu ta, thở dài: “...Lần sau không đeo kính thì đừng nói chuyện với tôi.”

“Bùi Ý Nồng, Bùi Ý Nồng!”

“Thầy giáo gọi cậu đến thư viện...”

Bùi Ý Nồng bị đánh thức, nhìn ra ngoài lớp một chút, nhưng không thấy người đến là ai, học sinh trong lớp cũng đã đi hết rồi, trong loa phát thanh vang lên tiếng nhạc dạo của bài thể dục giữa giờ.

Cậu ấy khẽ làu bàu một câu “Đi làm gì chứ”, trông ủ rũ, vẫn chưa tỉnh ngủ.

An Nhĩ trả lời cậu ấy: “Đi quay phim quảng cáo trường Nhất Trung cùng tên đáng ghét Chung Huyền.”

Bùi Ý Nồng trông có vẻ không vui lắm, nhưng lại không thể không đi, cậu ấy xoa xoa tóc sau gáy, đứng dậy, mặc chiếc áo đồng phục đang vắt trên lưng ghế vào.

An Nhĩ không chớp mắt nhìn cậu ấy, phát hiện cậu ấy đã cao lên rất nhiều, má phúng phính ngày xưa giờ đã trở nên góc cạnh, vai và lưng rộng rãi, bước đầu đã có dáng dấp của một người đàn ông trưởng thành. Chỉ có đôi xương bả vai ở sau lưng lộ ra gầy guộc dưới lớp áo, trông có vẻ gồ ghề, như đôi cánh chim dễ gãy.

Cậu ấy vẫn như trước đây, làn da trắng lạnh ít tiếp xúc với nắng, bởi vì Bùi Ý Nồng từ nhỏ đã thích rúc vào trong phòng đọc sách, không như An Nhĩ, luôn lăn lộn trên bãi cỏ cùng bóng, chó hoặc bất cứ thứ gì.

Thế nhưng giờ đây, sắc mặt cậu ấy trắng bệch như tờ giấy, không có chút huyết sắc nào, đôi mắt vốn tĩnh lặng trong veo cũng trở nên mệt mỏi nhạt nhòa, thoát ra vẻ mệt mỏi bệnh hoạn.

Rõ ràng trước đây không phải như vậy, An Nhĩ vẫn nhớ những ngày họ cùng nhau đọc sách, cùng nhau ngủ, cùng nhau chơi đùa, Bùi Ý Nồng cậy mình thông minh làm gì cũng nhanh, lừa An Nhĩ xoay mòng mòng rồi còn cười cậu ngốc, An Nhĩ liền đè Bùi Ý Nồng xuống đất mà đánh.

Bùi Ý Nồng đôi khi sẽ đánh trả, nhưng đa số thời gian thì không.

Dì bảo mẫu làm quá lên mà tách họ ra, sau đó Bùi Ý Nồng sẽ đi mách bố mẹ.

Bùi Ý Nồng luôn thích tranh giành tình cảm với cậu, so đo bố mẹ thích cậu ấy nhiều hơn hay thích An Nhĩ nhiều hơn, An Nhĩ luôn thắng, nên Bùi Ý Nồng luôn giận dỗi.

Mắt An Nhĩ bỗng nhiên nóng lên, mới nhận ra mình nhớ cậu ấy đến vậy.

Bùi Ý Nồng sải bước rời khỏi lớp, An Nhĩ đi theo sau, hỏi dồn cậu ấy: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nồng Nồng, tại sao cậu lại đến Nhất Trung?”

Là vì... tôi sao?

Bùi Ý Nồng cứ thế đi thẳng về phía trước, không trả lời cậu.

Trên đường đến thư viện, Bùi Ý Nồng gặp Chung Huyền.

Anh xuyên qua một con đường nhỏ khác trồng đầy cây đào, cành đào thưa thớt chắn ngang tầm mắt, anh đưa tay nhẹ nhàng gạt sang một bên. Khi nhìn thấy Bùi Ý Nồng, trên khuôn mặt vốn không chút cảm xúc chợt nở một nụ cười, nhìn cậu ấy nói: “Chào tiền bối ạ.”