Chung Huyền chớp mắt, hơi muốn cười, không hỏi những câu vô nghĩa như làm sao cậu ta quen Bùi Ý Nồng. Chỉ cần nghĩ đến việc có một linh hồn vừa nghe tin người ta đã vội vàng nhập vào người anh, thì mối quan hệ của họ hẳn là không tầm thường.
“Cậu muốn đi tìm cậu ta à? Sao? Trông mong cậu ta có thể cứu cậu sao?”
“Không cần cậu lo, cậu chỉ cần nói cho tôi biết anh ấy ở đâu là được.” An Nhĩ nhìn cậu, đôi mắt hơi tròn của cậu như hấp thụ một phần ánh sáng mặt trời, lấp lánh vẻ ngây thơ sáng rỡ: “Nếu anh ấy có thể nhìn thấy tôi, anh ấy nhất định sẽ giúp tôi. Tôi sẽ không làm phiền cậu nữa, như vậy thì tốt cho cả cậu và tôi.”
“Cũng đúng đấy chứ.” Chung Huyền đồng tình gật đầu.
Anh tốt bụng chỉ đường cho An Nhĩ, nửa dựa vào một cây cột tròn, thong dong hỏi: “Nhưng mà Tai này, cho dù anh ấy thật sự có thể nhìn thấy cậu – cậu bây giờ là ma đấy, cậu đoán xem anh ấy sẽ tin cậu hay sợ đến mức chỉ muốn bỏ chạy thoát thân?”
An Nhĩ không muốn bị lời nói của anh dắt mũi nữa, cậu nghiêm túc nói: “Bùi Ý Nồng đâu có giống cậu.”
Chung Huyền không phản bác, bình tĩnh nhìn hồn phách bán trong suốt trước mặt, khóe môi anh ẩn hiện một nụ cười như có như không.
Một người nếu đã mất đi lớp da thịt đó, không còn hơi thở, dù khi còn sống có rực rỡ đến đâu, linh hồn cũng sẽ phủ một lớp tro bụi, trở nên chẳng khác gì những du hồn chết lặng kia. Chúng cứ lảng vảng trên đường suốt đêm, không mệt mỏi mà quanh quẩn, cho đến khi hoàn toàn tan biến, hoặc hóa điên bắt đầu quấy phá, và bị người ta trừ bỏ.
Trong mắt anh, hồn phách trước mắt này chẳng khác gì những du hồn khác, nếu có thể thoát khỏi sự đeo bám này, anh đáng lẽ phải vui mới phải.
“Thế thì tốt rồi.” Chung Huyền cong ngón tay búng nhẹ vào trán An Nhĩ, cười tủm tỉm nói: “Mong có thể nghe được tin tốt của cậu.”
An Nhĩ lập tức bị anh búng bay xa hai mét, cậu ôm đầu, tức giận trừng mắt nhìn anh, vừa định bay đi, lại lượn về, lạ lùng hỏi: “Tại sao chỉ có cậu có thể chạm vào tôi?”
Chung Huyền nghiêng đầu: “Tại sao nhỉ.”
An Nhĩ không quay đầu lại mà bay đi xa, Chung Huyền dõi theo cậu rời đi, bên cạnh anh bỗng có tiếng bước chân vọng đến, Văn Thiềm, bạn cùng bàn anh, từ cửa sau lớp học bên cạnh đi ra, vẻ mặt muốn nói lại thôi: “Chung Huyền, cậu vừa nãy nói chuyện với ai...”
Chung Huyền đứng thẳng, đang định giải thích, còn chưa cất tiếng đã bị đối phương cắt lời.
“Không sao đâu, cậu tự lẩm bẩm như thế đâu phải lần đầu.” Văn Thiềm đẩy gọng kính, vô cùng hiểu chuyện: “Chắc giống như con trai đến tuổi là sẽ “giác tỉnh” mấy trò ném bóng ảo vậy, là biểu hiện hành vi bình thường của tuổi dậy thì thôi. Không cần giải thích, tớ hiểu.”
“...” Chung Huyền thở dài: “Cậu hiểu cái gì chứ, cậu đừng có hiểu vội.”
---
Chung Huyền đoán rằng hy vọng của An Nhĩ phần lớn sẽ tan thành mây khói, trên đời này, người thật sự có khả năng thông linh chỉ đếm trên đầu ngón tay, Bùi Ý Nồng chỉ là một người bình thường không hơn không kém.
Thế nhưng cho đến tận khi tan học, linh hồn lìa xác đó vẫn chưa trở lại...
Có lẽ đang trốn ở đâu đó mà khóc rồi.
Chung Huyền chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt kính phản chiếu những tán cây rậm rạp, và bóng dáng mấy cô gái ở mấy hàng ghế trước đang tụm lại thì thầm to nhỏ.