Từ nhỏ cậu đã biết mình may mắn.
Ngay ngày đầu tiên chào đời, bố mẹ đã hứa với đứa bé nhỏ xíu qua l*иg kính dưỡng nhi rằng “sẽ để bảo bối của mình trở thành đứa trẻ hạnh phúc và tự do nhất thế giới”... Cậu từng nghi ngờ mẹ lúc đó bị hormone nữ chi phối bộ não, sau này khi phát hiện một đứa con trai nghịch ngợm thì không nên quá nuông chiều và cho quá nhiều tự do, nhưng đã quá muộn, đành phải giằng xé giữa việc muốn quản giáo nhưng lại không nỡ;
Bà ngoại là người khoa trương nhất, thích gọi những biệt danh khiến con trai nghe rồi phải ngại: “cục cưng”: “tai nhỏ”: “cháu ngoan”: “bé con”, gọi lung tung hết cả. Bất kể là ngọc khí hay đá quý kỳ quái nào, chỉ cần nghe nói có thể trừ ma tránh tà, bảo vệ cậu lớn lên bình an, bà đều mang đến tặng cậu. Giờ thì xem ra chẳng có tác dụng gì, người còn bị mất nữa là, đúng là bị lừa rồi;
Ngay cả Bùi Ý Nồng, người miệng mồm cay độc nhất, luôn nói cậu ngốc, thì trước khi quan hệ của họ trở nên căng thẳng, cậu ta cũng từng ngây thơ và cố chấp muốn trở thành bạn thân nhất của cậu.
Cậu vốn dĩ không thiếu người yêu quý, nên chẳng thèm để ý một kẻ cay nghiệt như Chung Huyền sẽ đánh giá mình thế nào.
Thế nhưng, An Nhĩ không thể kiểm soát được việc mình cứ mãi suy nghĩ, nếu họ không nhận ra thì sao?
Nếu họ không nhận ra người trở về căn bản không phải cậu, mà là oán linh đội lốt “An Nhĩ”, nếu nó thể hiện tốt hơn cậu rất nhiều, nó ngoan ngoãn hơn, hiểu chuyện hơn, được mẹ yêu quý hơn; nó sẽ không như cậu, vừa nghe bà ngoại gọi biệt danh là đã muốn trốn, mà có thể đón lấy vòng tay run rẩy của bà; nếu nó có thể hiểu được Bùi Ý Nồng khi im lặng không nói gì thì trong lòng đang nghĩ gì, chứ không phải như cậu, chỉ biết trêu chọc và làm phiền cậu ta, khiến cậu ta thất vọng tràn trề...
Có phải tất cả họ sẽ thích nó hơn là thích cậu không?
Nếu những người yêu thương cậu nhất cũng không phát hiện ra cậu gặp nạn, vậy trên đời này còn ai có thể cứu cậu?
An Nhĩ ghét cái giả thuyết này, cứ như thể từ khi mất đi cơ thể đó, cậu cũng đánh mất tất cả những gì cậu từng trân quý, từng tùy tiện phung phí trong quá khứ, ngay cả cái tên “An Nhĩ” cũng đã biến mất, bởi vì trên thế giới này sẽ không còn ai gọi cậu như vậy nữa.
Cậu nóng lòng muốn về nhà, nhưng làm sao cậu có thể về nhà được đây?
Ánh nắng trong veo xuyên qua An Nhĩ chiếu vào hành lang, trên mặt đất là những cành hoa loang lổ, từng tốp học sinh nối tiếp nhau vội vã chạy qua dưới gốc cây quế, tiếng bước chân lạch bạch khiến một đàn chim sẻ hoảng sợ bay đi, trên bức tường trắng những cái bóng lướt qua hết lần này đến lần khác.
Hoa, chim, cỏ cây, người, mọi thứ đều có thể dung chứa, để lại dấu vết đã từng hiện hữu, duy chỉ có cậu là không thể.
Chung Huyền đã đi xa, An Nhĩ nhìn bóng lưng anh, đột nhiên thấy quen thuộc, quen đến mức trong lòng dấy lên một nỗi hận thù.
Cậu thật sự hận Chung Huyền, giống như hận chính bản thân mình vô dụng, chẳng làm được gì.
Mang theo nỗi hận vô cớ này, An Nhĩ lầm lũi bay về phía trước, chặn Chung Huyền lại, chủ động nhận lỗi với anh: “Xin lỗi, mấy ngày nay là tôi đã gây phiền phức cho cậu rồi.”
Chung Huyền nhướn mày, còn chưa kịp mở lời, liền nghe thấy An Nhĩ hỏi: “Bùi Ý Nồng học lớp mấy? Ở tòa nhà nào?”