Thầy vô cùng kiên định tin rằng nhất định là thằng nhóc hư hỏng nào đó đã ức hϊếp học trò cưng của mình, lén tráo bài thi của Chung Huyền trong phòng thi, nhưng Chung Huyền không nói, thầy Vũ cũng đành chịu, đành bảo anh tự suy nghĩ cho kỹ.
Dưới ánh nắng dịu dàng, Chung Huyền khẽ nghiêng người, nhìn thấy cái hồn phách không chịu ngồi yên lại chui ra, lơ lửng dưới gốc cây quế, ngáp dài một cách chán nản.
Gió thổi qua, cành hoa xào xạc lay động, vài đóa hoa nhỏ rơi xuống. An Nhĩ theo bản năng xòe lòng bàn tay muốn hứng lấy, nhưng những cánh hoa lại xuyên qua lòng bàn tay bán trong suốt của cậu, rơi đầy một mảng cam đỏ trên nền gạch xanh.
An Nhĩ chớp mắt, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, vẻ mặt thoáng hiện sự thất vọng.
Chung Huyền không nhìn cậu nữa, khóe mắt anh liếc thấy một bóng người quen thuộc chạy vào hành lang, bước chân vội vã rẽ vào lớp bên cạnh.
Anh khẽ nhướn mày, tìm được cách thoát thân, chủ động nói: “Thầy ơi, những gì thầy nói em đều hiểu rồi, nếu không có việc gì khác thì em về trước đây. Bạn cùng bàn của em lại đi nhầm lớp rồi, em đi dẫn cậu ấy về.”
“Cậu coi như dắt chó ấy à.” An Nhĩ ngẩng đầu, nhắc nhở anh: “Đuôi cáo lộ ra rồi đấy.”
Chung Huyền làm ngơ, lại coi cậu như không khí.
“Văn Thiêm cái tật này đúng là... Được rồi, em đi dẫn cậu ấy về đi.” Đến cuối cùng thầy Vũ chợt nhớ ra một chuyện, gọi Chung Huyền lại: “À phải rồi, giờ ra chơi thể dục em ở lại chút, cùng với Bùi Ý Nồng lớp 12 đi quay một đoạn phim quảng cáo.”
Chung Huyền đang định đồng ý, trong đầu “ong” một tiếng, đột nhiên vang lên một giọng nói: “Bùi Ý Nồng? Sao cậu ta lại ở đây? Cậu ta không phải học trường Sư phạm sao?”
Chung Huyền: “... ”
Thầy Vũ nghe tiếng thì ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: “Năm ngoái đã chuyển trường đến rồi, các em không phải đã gặp vài lần rồi sao?”
Chung Huyền giành lại quyền kiểm soát cơ thể, mặt không đổi sắc nói lảng: “Lâu lắm không gặp, suýt nữa thì quên mất.”
Anh xoay người đi qua con đường gạch xanh lát đá đầy nắng, gọi An Nhĩ một tiếng: “Tai, cậu thử giành cơ thể tôi nữa xem?”
An Nhĩ lẽo đẽo theo sau anh, trả lời qua loa: “Biết rồi biết rồi.”
“Cậu biết gì chứ? Mấy ngày nay cậu đã làm được việc tốt nào cho tôi chưa? Lần nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi đúng không?” Chung Huyền nói giọng ôn hòa, nhưng sức công kích vẫn như cũ: “Tôi thấy cậu chơi cũng vui lắm mà, đã thích nghi với việc làm quỷ rồi thì đừng về nữa thì hơn, về làm người có ý nghĩa gì chứ? Làm người phải lo nghĩ quá nhiều, không thể làm mấy chuyện ngu ngốc một cách tùy tiện được đâu.”
An Nhĩ ngớ người, không hiểu ý trong lời nói của anh, ngẩng đầu lên.
Chung Huyền vừa vặn quay đầu nhìn cậu một cái, đôi mắt cười cong cong lọt vào trong con ngươi hơi mờ mịt của An Nhĩ.
Anh nói giọng nhẹ bẫng: “Ồ, quên mất, lúc cậu làm người cũng là một tên ngốc bị mấy con quỷ cấp thấp như địa phược linh lừa mất cơ thể mà.”
An Nhĩ hoàn toàn ngây người, mắt kinh ngạc mở lớn hơn một vòng, so với sự xấu hổ do lời lẽ xúc phạm mang lại, trong lòng cậu vẫn là sự bàng hoàng nhiều hơn.
Cậu không hiểu tại sao Chung Huyền lại có tính cách kỳ quái đến vậy, luôn tỏ vẻ bình thường rồi lại đột ngột gây khó dễ.
Lúc làm người sao?
Khi ấy tuyệt đối không ai dám nói chuyện như thế trước mặt An Nhĩ.
Cho dù cậu có tính cách khoáng đạt, không để bụng, thì cũng có rất nhiều người muốn thay cậu trút giận, cho cái thằng nhãi ranh hỗn xược kia một bài học.