"Em không đi!" Phản ứng đầu tiên của Tô Nịnh Nguyệt là, Tô Nịnh Thương muốn bỏ rơi cô vì chuyện đêm ấy.
Nhưng rời nhà họ Tô rồi, Tô Nịnh Thương là người thân duy nhất của cô, cũng là chỗ dựa cô phụ thuộc nhất. Suy cho cùng, đêm ấy cả hai đều là nạn nhân.
Tô Nịnh Nguyệt kích động lao đến giường của Tô Nịnh Thương, cất lời đã nghẹn ngào: "Đến cả chị cũng không cần em nữa sao?"
Cô vẫn nhớ khi ấy Tô Nịnh Thương hạ mắt. Đôi con ngươi như bảo thạch màu mực tựa hóa xám. Tô Nịnh Nguyệt không đọc nổi cảm xúc của cô ấy, chỉ còn biết dùng chất giọng làm nũng mà cô giỏi nhất gọi: "Chị?"
Nghe cách xưng hô ấy, Tô Nịnh Thương như bừng tỉnh, bỗng đẩy cô ra, lại hối hận tự tay bế cô đặt lên giường.
"Đó là đề nghị của thầy cô. Em không thích, lúc nào cũng có thể về nhà ở."
Tô Nịnh Nguyệt tin.
Thế là đến đêm thứ hai ở ký túc, cô đã quay về nhà, đường hoàng thông báo với Tô Nịnh Thương rằng cô sẽ ở nhà. Và ngay đêm hôm đó, cô lâu lắm mới lại leo lên giường cô ấy, quấn lấy đòi ngủ chung.
Lơ mơ, bên má có một chạm nhẹ mềm ấm. Ai đó cúi qua đặt một nụ hôn, như nụ hôn chúc ngủ ngon hồi bé. Tô Nịnh Nguyệt càng thả lỏng tư thế ngủ, tự cho rằng đã xóa được khoảng cách giữa cô và Tô Nịnh Thương.
Sắp chìm vào giấc, cô nghe loáng thoáng Tô Nịnh Thương hỏi: "Sao lại muốn về?"
...
Sự đời xoay vần. Khi ấy Tô Nịnh Nguyệt nắm mọi cơ hội để được ở bên Tô Nịnh Thương, còn bây giờ, mỗi lần cô ấy đi công tác, Tô Nịnh Nguyệt lại nghĩ mọi cách để rời đi.
Nửa đêm về sáng, hai người rốt cuộc yên tĩnh nằm chung một giường.
Tô Nịnh Thương kéo Tô Nịnh Nguyệt sát vào lòng ôm chặt, vùi đầu vào gáy cô, ngửi mùi sữa tắm cùng loại trên người cô.
Hơi nóng đôi lúc phả lên gáy khiến Tô Nịnh Nguyệt nhột, lại không dám nhúc nhích, cứ giữ một tư thế đến tê cứng. Mãi đến khi bên tai vang giọng Tô Nịnh Thương: "Ngày mai về Vân Thành với chị nhé?"
Tô Nịnh Nguyệt không còn lựa chọn khác. Cô quay đầu, tranh thủ cho mình chút thời gian để làm một việc nữa: "Có thể để chiều hẵng đi không?"
Tô Nịnh Thương vén mấy lọn tóc che mắt cô, ánh nhìn có dò xét nhưng không nghiêm khắc, kiên nhẫn chờ lý do.
"Em muốn... ra nghĩa trang thăm ba mẹ."
Ba mẹ mà Tô Nịnh Nguyệt nói là cha mẹ ruột đã mất trong tai nạn. Cả hai là người Dung Thành, đều là trí thức, giảng dạy ở Đại học Công nghệ Vân Thành. Tang lễ đều đưa về Dung Thành lo liệu.
Sở dĩ Tô Nịnh Nguyệt chọn bay ra nước ngoài từ sân bay Dung Thành, một là vì sợ đi từ Vân Thành sẽ bị Tô Nịnh Thương biết trước, hai là muốn trước khi đi có thể ghé nghĩa trang một lần.
Giờ kế hoạch xuất ngoại gác lại, cô vẫn muốn tới nghĩa trang.
Dù ở đó là cha mẹ hoàn toàn xa lạ với cô, họ cũng là những người lắng nghe tốt nhất mà cô có thể tìm thấy.
Tô Nịnh Thương không lập tức đáp ứng, bởi việc Tô Nịnh Nguyệt tự ý chạy tới Dung Thành khiến độ tin cậy của cô rất thấp.
Tô Nịnh Nguyệt hiểu tâm trạng cô ấy, lắp bắp nói một câu "chị đi cùng em", để tăng độ tin cậy còn chủ động vòng tay qua cổ cô ấy, ghé môi đến gần.
Tô Nịnh Thương liền giành quyền chủ động. Đến khi cơn nôn nao vừa yên lại trỗi dậy, cô ấy đột ngột ngừng nụ hôn.
Cô ấn đầu Tô Nịnh Nguyệt vào ngực mình, cố giữ bình tĩnh: "Ngủ đi."
Không nhận được lời hứa rõ ràng, Tô Nịnh Nguyệt sợ chợp mắt một cái là mình sẽ bị đưa về Vân Thành: "Vậy ngày mai..."
"Chị đi cùng em."
*
Đồng hồ sinh học khiến Tô Nịnh Nguyệt tỉnh dậy đúng sáu giờ ba mươi. Môi trường khách sạn xa lạ làm cô hơi hoang mang. Giọng nói cố tình hạ thấp của Tô Nịnh Thương vang lên từ phía góc phòng.
Những từ như "Giải Bách Hoa", "Thư Huyền" lọt vào tai, kéo cô về thực tại. Tô Nịnh Nguyệt dụi mắt, dần tỉnh táo.
Tô Nịnh Thương không chỉ được mời trao giải cho nữ diễn viên mới nổi, mà các nghệ sĩ dưới trướng công ty cô ấy còn chiếm gần nửa danh sách giải thưởng. Là tổng giám đốc Hoa Thần Giải Trí, việc Tô Nịnh Thương xuất hiện ở Dung Thành rõ ràng không hợp lý.
Đặc biệt, cô ấy còn bỏ lại Thư Huyền, nữ diễn viên mới nổi. Bản thông cáo báo chí định dùng để tạo thêm danh tiếng cho Thư Huyền không thể phát hành. Dù là công hay tư, Tô Nịnh Thương đều phải giải thích với đội ngũ của Thư Huyền.
Tô Nịnh Nguyệt không quan tâm Tô Nịnh Thương sẽ bù đắp thế nào cho nghệ sĩ dưới trướng. Lúc này đứng dậy sẽ trông như cô cố tình nghe lén, nên cô lật người, kéo chăn cao hơn.
Điện thoại ngắt rồi lại nối. Không chỉ có Thư Huyền, còn có tên của các nghệ sĩ và đạo diễn khác. Hoa Thần Giải Trí không chỉ là công ty quản lý nghệ sĩ, mà còn sở hữu một công ty sản xuất phim ảnh xuất sắc.
Mảng phim ảnh là lĩnh vực Tô Nịnh Thương mở rộng sau khi tiếp quản. Chỉ vài năm, công ty đã tạo ra nhiều tác phẩm chất lượng, được cư dân mạng gọi là "ngọn gió dẫn đầu xu hướng".
Không biết qua bao lâu, tiếng điện thoại dừng lại. Chiếc giường phía sau Tô Nịnh Nguyệt khẽ lún xuống.