Chương 4

Lúc mới tiếp quản công ty còn phải xã giao qua loa, về sau không còn ai dám công khai chủ động dựa sát vào nữa.

Nhưng điều ấy không có nghĩa Tô Nịnh Thương không có nhu cầu. Tảng băng bị nén nhiều năm, một khi vỡ, dung nham phun trào bên dưới cuốn phăng mọi thứ, lập tức vượt ngoài kiểm soát.

Đến khi Tô Nịnh Thương lấy lại ý thức, đập vào mắt cô ấy là Tô Nịnh Nguyệt nằm dưới thân, khóc gọi "chị".

Tô Nịnh Thương im lặng vào phòng tắm điều chỉnh nước ấm, bồng Tô Nịnh Nguyệt đã kiệt sức đặt vào bồn. Sau đó ra ngoài gọi điện, yêu cầu người đi điều tra nguồn cơn vụ việc, đồng thời phong sát nam nghệ sĩ muốn đi đường tắt kia.

Mọi việc cô ấy xử lý trôi chảy như thường ngày chỉ đạo trợ lý lo liệu chuyện của nghệ sĩ, không lộ chút bối rối.

Nhưng đến khi xong xuôi, Tô Nịnh Thương đứng rất lâu rất lâu trên ban công phòng khách sạn. Gió đêm thổi tan hẳn cơn bức bối, còn bộ não vốn sáng suốt thì rối bời.

Những hình ảnh kia chui rúc khắp nơi trong đầu. Tô Nịnh Thương nhớ rõ nhiệt độ bỏng rẫy lúc kề sát, nhớ tiếng khóc khó nhịn của Tô Nịnh Nguyệt, càng nhớ rõ một điều, Tô Nịnh Nguyệt là cô em gái do chính tay cô ấy nuôi lớn.

Dù giám định huyết thống đã tước đi sợi dây máu mủ, từng ấy năm ở bên nhau đâu phải một tờ giấy là xóa được.

Trong phòng tắm vang lên tiếng vật gì rơi. Lúc này Tô Nịnh Thương mới sực nhớ tay chân rệu rã của Tô Nịnh Nguyệt, vội quay lại.

Có lẽ Tô Nịnh Nguyệt định đứng dậy khỏi bồn, nhưng vì kiệt sức lại trượt xuống. Toàn thân bị nước làm ướt. Trên mặt, trên tóc, trên thân thể đang luống cuống che đi, đều lấm tấm giọt nước bắn lên.

Mơ hồ, Tô Nịnh Thương thấy trong những giọt nước chảy trên mặt cô có lẫn nước mắt. Tô Nịnh Nguyệt lại giang hai tay về phía cô, uất ức nói: "Chị, ôm em một cái."

...

"Em vẫn luôn nghĩ..." Tô Nịnh Nguyệt ghé bên tai cô ấy, giọng không kìm được mà run: "Nếu em không đút chị bát canh giải rượu ấy, liệu chúng ta có không trở thành như bây giờ không?"

Tô Nịnh Thương vòng tay ôm lưng cô, lặng im không đáp.

Mà Tô Nịnh Nguyệt cũng chẳng phải đòi một câu trả lời.

Cho dù có thể quy khởi đầu của họ về một sai lầm, thì những ngày sau đó, mọi thứ cũng đã vượt khỏi quỹ đạo.

Cả hai rốt cuộc vẫn đi đến cùng.

Nhiệt độ đã nguội lại bùng lên giữa những nụ hôn quấn quýt. Rèm dày cách ngăn khỏi đêm náo nhiệt bên ngoài. Chiếc điện thoại để im lặng sáng rồi tắt. Thời gian tan vào bầu không khí ẩm mềm, dần trở nên mơ hồ.

Kết thúc, Tô Nịnh Nguyệt vào tắm trước. Chiếc áo phông kia coi như không còn mặc nổi. Cô nghe Tô Nịnh Thương gọi điện nhờ người mang đồ mới đến. Sữa tắm trên người còn chưa xoa hết, Tô Nịnh Thương đẩy cửa bước vào, và hai người lại ở trong buồng tắm thêm gần một giờ.

Bình thường, Tô Nịnh Thương chỉ yên lặng ôm cô ngủ. Nếu có chuyện gì cũng sẽ chờ đến cuối tuần. Lần trước đã gần tròn một tuần. Dù tình cảm thế nào, cơ thể hai người lại cực kỳ hòa hợp.

Không biết vì từng là chị em, hay là một thứ ăn ý bẩm sinh.

Tô Nịnh Nguyệt còn nhớ những ngày sau lần đầu tiên, quả thực hỗn loạn vô cùng.

Một người muốn giải thích, còn người kia thì muốn trốn tránh. Sau cùng, người lớn tuổi hơn chiều ý người nhỏ, ngầm hiểu rằng sẽ không nhắc lại nữa.

Khi ấy, Tô Nịnh Nguyệt ngây thơ tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng hiển nhiên cô quá đơn giản. Những người đã "vượt rào", sao có thể vẫn sống dưới một mái nhà như thuở ban đầu.

Mỗi lần Tô Nịnh Thương lại gần, Tô Nịnh Nguyệt đều vô thức căng thẳng. Ngay cả lúc cô ấy đưa đồ chạm vào đầu ngón tay, Tô Nịnh Nguyệt cũng run đến mức cầm không vững.

Quan hệ giữa hai người càng lúc càng kỳ quái. Tô Nịnh Thương hiểu cô đến thế, thời gian về nhà của cô ấy càng lúc càng muộn. Rõ ràng ở chung một chỗ, Tô Nịnh Nguyệt lại chẳng còn gặp được cô ấy.

Chiều trước kỳ nghỉ Quốc khánh, Tô Nịnh Nguyệt cố ý không báo tài xế, lặng lẽ đến công ty của Tô Nịnh Thương. Cô còn có thành ý mua một chai nước hoa mới, hương ngọc lan tây, rất hợp với chuỗi ngọc trai cô ấy thích.

Thư ký nhận ra Tô Nịnh Nguyệt, bảo cô rằng Tô Nịnh Thương đang nghỉ trưa. Tô Nịnh Nguyệt hiểu ý, khẽ đẩy cửa. Qua khe phòng nghỉ, cô thấy Tô Nịnh Thương ôm chiếc áo của cô ngủ say.

Tô Nịnh Nguyệt khựng lại. Ánh sáng tươi rọi vào phòng nghỉ, làm Tô Nịnh Thương giật mình.

Ngây người một thoáng, cô buột miệng hỏi ngay điều vừa lóe qua: "Sao chị lấy áo của em?"

Động tác ngồi dậy của Tô Nịnh Thương chỉ khựng một giây, sắc mặt liền trở lại như thường. Tóc dài buông lỏng, cổ áo mở hai cúc, hở ra xương quai xanh mềm mại.

Tư thế thả lỏng này khác hẳn phong cách nghiêm cẩn thường ngày, lười nhác pha chút phóng dật. Bên tay cô ấy còn đè chiếc áo kia, chưa hề giải thích, mà uy nghi của người chị cả vẫn hiện hữu.

"Chị đến ký túc xá trường em xem rồi. Có phòng đơn và phòng nhiều người, nước nóng và điện đều thuận tiện."

Tô Nịnh Nguyệt đứng đó, hơi lúng túng: "Ý chị là gì?"

"Thầy cô đều khuyên nên ở ký túc để giảm thời gian di chuyển." Tô Nịnh Thương nói: "Em cân nhắc đi. Sau Quốc khánh chị nhờ người làm thủ tục cho em."