Bên áo sơ mi bị ướt được Tô Nịnh Thương vén lên, cổ áo cài chặt mở ra. Khi Thư Huyền giúp lau, vừa khéo thấy ở trên xương quai xanh có một vết cắn.
Máu trên đó đã khô, vòng dấu răng rõ rệt và ám muội.
Động tác lau của Thư Huyền khựng lại, cô ta kinh ngạc nhìn Tô Nịnh Thương.
Cảnh ấy bị người nhà đang quan tâm cô ta bắt gặp. Lại nhìn vẻ mặt Thư Huyền, rõ là cô ta không hay biết gì về vết cắn.
Sắc mặt Tô Vân lập tức trầm xuống.
*
Tô Nịnh Thương thản nhiên kéo lại áo sơ mi, rút thêm khăn giấy lau vệt nước trên vải. Nút tay áo đính đá xanh sẫm hắt ra vẻ lạnh lùng xa cách.
Thư Huyền không hỏi là ai, Tô Vân và mọi người cũng không hỏi.
Rồi không biết ai mở lời trước, hai bên mỗi người kiếm một lý do đủ thể diện, để Thư Huyền rời nhà họ Tô.
"Muộn rồi, nếu không còn..."
"Con không có gì cần giải thích sao?"
Tô Vân nói: "Con đúng là biết hưởng thụ. Trước mặt thì dắt một minh tinh, sau lưng còn giấu một người, hay nhiều người. Trong giới tiêu dao khoái lạc, khó trách lúc ba con nói mời Thư Huyền đến ăn cơm, con lại không vui."
Tô Nịnh Thương uống nốt nửa chén trà vừa bị đổ. Lá đã ngấm hết, chẳng còn hương, chỉ đắng với chát.
"Hai đứa em còn ngồi đây, mẹ nói khéo một chút đi." Cô đưa cốc cho Tô Nịnh Nguyệt, ra hiệu cô đi rót nước.
Tô Nịnh Nguyệt cầm chén đứng dậy.
"Tình cờ khi nãy có chuyện ngoài ý muốn, vậy mà cô ấy không tỏ vẻ khó chịu. Chẳng lẽ cô ấy sớm biết những chuyện khác của con?" Ánh mắt Tô Vân sắc như nhìn thấu người.
Tô Nịnh Thương khó hiểu: "Là mẹ đi điều tra cô ấy, cũng là mẹ muốn mời cô ấy đến nhà ăn cơm. Cô ấy vì sao phải bất mãn chuyện riêng của con?"
Tô Vân hỏi thẳng: "Tức là con thừa nhận bên ngoài còn có quan hệ khác. Một mối hay nhiều mối? Vì những người đó nên không muốn ổn định?"
Màn hình điện thoại của Tô Nịnh Thương sáng lên, trợ lý báo một nam diễn viên hạng A trong công ty vừa bị bắt vì lái xe khi say. Cô gạt tin nhắn, úp máy xuống.
Mệt mỏi mà bất lực: "Không có, mẹ. Mẹ đừng tưởng tượng nhiều như vậy."
Tô Vân vẫn khó tin, nhìn cô ấy rất lâu, cho đến khi Tô Nịnh Nguyệt bưng trà về che khuất tầm mắt bà.
Từ nhỏ Tô Nịnh Thương đã được coi là người kế thừa, sớm học cách giấu cảm xúc thật. Bao năm xã giao trong giới càng luyện cho cô ấy kín như bưng, đến Tô Vân cũng nhìn không thấu.
Bà không cho rằng con gái mình thật sự nuôi một đám tình nhân, liền vào thẳng vấn đề: "Vậy con phải cho mẹ một lý do. Nếu đã có người khác, vì sao không nói trước, để mẹ hiểu lầm là Thư Huyền? Là vì không tiện đưa ra, hay còn nguyên do khác?"
Tô Nịnh Thương không nói, cứ thế đối mắt với Tô Vân.
Dù bao năm ở nhà tu dưỡng tính khí, Tô Vân đã ôn hòa hơn nhiều, nhưng thái độ ấy cũng khiến bà nổi giận: "Sao không nói?"
Tô Nịnh Thương đáp: "Con nói nhiều lần rồi, con không cần người khác sắp xếp. Con không muốn, không bằng lòng. Lý do đó không được sao?"
"Đó gọi là lý do gì?" Rõ ràng Tô Vân không chấp nhận.
"Nhà họ Tô ta xử sự trong sáng, chưa từng có chuyện như thế. Nịnh Thương, hồi con mới ngoài đôi mươi nói thích phụ nữ, mẹ cũng chấp nhận. Nay con hai mươi tám rồi, không ngờ những thói xấu trong giới con lại học đủ cả."
"Mẹ trước đây không quản, là nghĩ con lớn rồi không cần dặn từng chuyện. Nhưng đời tư của con không chỉ liên quan đến nhà chúng ta, còn ảnh hưởng đến cả Hoa Thần."
"Trong giới này có bao nhiêu nhà là thông gia với nhau? Mẹ cũng không bắt con hy sinh hôn nhân, chỉ muốn con tìm một người phù hợp."
"Nếu con không chịu dứt với mấy mối lằng nhằng kia, sau này đừng về nhà này nữa."
"..."
Lúc Tô Nịnh Thương dắt Tô Nịnh Nguyệt đi, Khương Cẩm Tuế chạy theo sau: "Chị, Tiểu Nguyệt!"
Tô Nịnh Nguyệt chậm bước lại, Tô Nịnh Thương cũng dừng: "Có chuyện gì?"
Cẩm Tuế chạy vội, thở dồn vài hơi: "Ba đang dỗ mẹ. Ba nhờ em qua nói với chị là đừng để bụng lời mẹ, mẹ chỉ đang nóng thôi."
Tô Nịnh Thương gật đầu: "Tính mẹ chị biết, yên tâm."
Nói xong, Cẩm Tuế vẫn chưa đi.
Tô Nịnh Thương hỏi: "Còn gì nữa?"
Ở nhà họ Tô nửa năm, Cẩm Tuế đều nhìn thấy rõ sự đối xử của mọi người với mình, tự nhiên càng thân. Cô do dự: "Chị, em mong cả chị lẫn mẹ đều vui."
Sắc mặt Tô Nịnh Thương dịu đi nhiều: "Nhưng Tiểu Cẩm, chuyện này, chị và mẹ vốn dĩ không thể vẹn cả đôi đường."
Cẩm Tuế nghẹn lời. Dù cố làm ra dáng người lớn, cảm xúc vẫn viết hết trên mặt. Tô Nịnh Thương tiến lên hai bước, vỗ vai cô: "Chuyện giữa chị với người nhà, đừng ảnh hưởng tâm trạng em. Vào đi."
Trên xe về nhà, radio mở ca khúc Pháp giai điệu nhẹ. Tô Nịnh Nguyệt mấy lần liếc người cầm lái, lại quay đi.
Từ trước đến nay, Tô Nịnh Thương luôn diễn vai "con ngoan" quá tốt. Cô không ngờ có ngày cô ấy lại thẳng thừng làm Tô Vân mất mặt, mà còn theo cách khiến bà không xuống nước được.
Cô không hiểu. Dù không muốn để Thư Huyền ngồi vào vị trí bạn đời, chẳng lẽ không thể bàn riêng với cô ấy? Còn với mẹ, qua loa đôi câu, giống như đa số người trẻ bị giục cưới.