Chương 12

Bà nói vậy cũng vì môi trường công việc của Tô Nịnh Thương. Giới giải trí quá rối. Cô ấy lại hay phải xã giao. Phó mặc trợ lý mãi cũng không ổn, sao bằng một người thương kề cận.

Tô Nịnh Nguyệt khẽ gật đầu, nhìn bức tranh đến ngẩn người.

Trong đầu thoáng hiện những khung hình của "Song Sinh".

Thật ra cô còn muốn nói, bộ phim giúp Thư Huyền đoạt giải giống như được Tô Nịnh Thương "đo ni đóng giày" cho cô ấy. Chỉ là nữ phụ trong phim còn quá trẻ, chưa đủ năng lực để bảo vệ người mình yêu.

Tô Vân quay sang, thấy vẻ tâm trí treo ngược cành cây của Tô Nịnh Nguyệt thì mỉm cười hỏi: "Sao cái mặt thế kia, gần đây ở trường... yêu sớm rồi hả?"

Hoa Thần Giải trí là do chính Tô Vân sáng lập nên bà cởi mở hơn nhiều phụ huynh khác: "Lý do giữa chừng con không lên máy bay, chẳng lẽ là vì... cậu bạn trai nhỏ?"

Tô Nịnh Nguyệt thu ánh mắt về, nghiêm mặt phản bác: "Con không có."

Tô Vân chỉ nhướng mày, không vạch trần tâm sự thiếu nữ.

Tô Nịnh Nguyệt ngồi cạnh Tô Vân vẽ xong một bức, ra khỏi thư phòng thì Tô Vân dặn: "Nếu Tiểu Thương hỏi, con có thể nói lại với nó những lời ban nãy."

Tô Nịnh Nguyệt hiểu ý, đáp: "Vâng." Cô ôm bức tranh vừa hoàn thành rời đi.

Về phòng mình, bức tranh trong tay đã khô hẳn. Cô cẩn thận đặt lên bàn, từ một mép bắt đầu cuộn lại để tránh hỏng.

Khi dùng sợi dây buộc tóc vừa cắt để buộc tranh, cô mới phát hiện có người đứng sau lưng. Bị giật mình, ngón cái ấn trúng cuộn tranh, tạo một nếp gãy sâu.

Cô bực bội nhìn bức tranh, trách kẻ đầu sỏ phía sau: "Trước khi vào sao chị không gõ cửa?"

Tô Nịnh Thương thản nhiên rút tranh khỏi tay cô, mở ra: "Gõ cửa để mọi người đều biết chị vào phòng em à?"

Tô Nịnh Nguyệt: "Chỉ là gõ cửa, đâu phải bắt chị hô to."

Ngữ khí cô gái lém lỉnh kiểu này khiến Tô Nịnh Thương thấy nhớ, cô ấy không nhịn được đưa tay chạm má cô.

Tô Nịnh Nguyệt lùi tránh: "Chị tìm em có việc gì?"

Tô Nịnh Thương cũng không chấp, thu tay lại: "Mẹ tìm em chuyện gì? Em đi lâu thế."

Tô Nịnh Nguyệt đáp thật: "Mẹ điều tra gia cảnh của Thư Huyền."

Vế sau không cần cô nói tiếp.

Tô Nịnh Thương chau mày: "Mẹ cũng bắt đầu tin mấy lời đồn kiểu đó rồi sao?"

Tô Nịnh Nguyệt dịch qua bên, kéo giãn khoảng cách: "Cũng không phải không có căn cứ."

Ánh mắt Tô Nịnh Thương trầm xuống: "Ý em là gì?"

"Không có gì. Nếu chị muốn đưa cô ấy về nhà, nhớ nói trước với em một tiếng, để em thu xếp dọn ra ngoài."

Nếp nhăn giữa mày Tô Nịnh Thương hằn sâu hơn. Cô xoay mặt Tô Nịnh Nguyệt lại: "Rút lời vừa rồi về."

Tô Nịnh Nguyệt cụp mắt, hàng mi dài hắt một bóng mờ lên mí: "Em không rút. Coi như chị chưa nghe thấy."

Tô Nịnh Thương nhìn cô chăm chú, như một ngọn núi im lìm.

Tô Nịnh Nguyệt vẫn nhìn xuống sàn.

Kim giây trên tường quay hết vòng này đến vòng khác.

Tô Nịnh Thương hỏi: "Em thấy chị và Thư Huyền có hợp không?"

Tô Nịnh Nguyệt nghĩ một lát, nhận xét: "Không hợp. Cô ấy là nữ minh tinh. Hai người ở với nhau chắc chắn sẽ kéo tới nhiều tin xấu về chuyện yêu đồng giới, bất lợi cho chị."

Ở một nghĩa nào đó, quan niệm của cô giống người lớn: Truyền thống và bảo thủ. Thậm chí trong chuyện của Tô Nịnh Thương, cô còn khắt khe hơn họ.

Tô Nịnh Thương nhìn cô thật sâu, rồi xoay người bước về phía cửa: "Chị biết rồi."

Tô Nịnh Nguyệt khẽ thở phào. Cô ra ngoài mà quên sạc điện thoại, đang định tìm sạc thì tiếng bước chân sau lưng lại gần.

Bất ngờ eo bị siết, Tô Nịnh Nguyệt giật mình, vùng ra.

Sức của Tô Nịnh Thương mạnh hơn, cô ấy giữ chặt hai tay đang đẩy của Tô Nịnh Nguyệt: "Chuyện Thư Huyền có thể ảnh hưởng danh tiếng của chị, em đã nghĩ bao lâu rồi?"

Hơi thở nóng phả bên tai làm cô nhột, cô né: "Là mẹ vừa nói đấy. Chị muốn hỏi thì đi hỏi mẹ."

Tô Nịnh Thương xoay người cô lại, môi dừng cách môi cô một tấc, giọng dỗ dành: "Nịnh Nịnh, trả lời nghiêm túc câu hỏi của chị."

"Em nói rồi, chị còn muốn em nói gì nữa?"

Ngón tay Tô Nịnh Thương chậm rãi lướt qua bên hông cô, siết dần. Cô ấy quá hiểu Tô Nịnh Nguyệt, đến mức chỉ cần khẽ chạm cũng đủ khiến cơ thể cô run lên.

Sợi chỉ vàng viền trên váy cô rung khẽ, lấp lánh dưới đèn.

Tô Nịnh Nguyệt "trả đũa" bằng cách cắn vai Tô Nịnh Thương, miệng nhanh chóng thấy vị tanh của máu.

Cô ấy vẫn không buông. Như đang nâng niu một món ngọc đẹp, cô ấy vỗ về hai cái, rồi ghé sát tai trái Tô Nịnh Nguyệt: "Rốt cuộc em lo Thư Huyền sẽ ảnh hưởng đến chị, hay lo cho chính em?"

Tô Nịnh Nguyệt từ chối trả lời. Thần kinh căng đến run lên, kẽ răng không biết lúc nào hé ra một thoáng, bị Tô Nịnh Thương nâng cằm, mùi vị nơi môi bị cuốn vào một chút.

Cô ấy khẽ cười, đầu ngón tay từ má cô trượt xuống, áp lấy môi cô, giọng vui xen ý trêu đùa: "Em không nỡ để danh tiếng của chị phải hứng bất kỳ dư luận xấu nào."

*

Gió hất tung lớp lụa mỏng bên bậu cửa, những mảng sáng gấp khúc từ lai váy Tô Nịnh Nguyệt dần bò lên, khiến đường nét gương mặt cô hiện rõ.

Mái tóc dài bay ngược sáng hơi nhấc lên. Rõ ràng là cả người tràn sinh khí tuổi trẻ, vậy mà như bị đóng khung ngay tại đó.