Động tác nhai của Tô Nịnh Nguyệt chậm lại.
"Đừng ăn nhiều quá. Đêm khó tiêu, dễ nóng, lại dễ nổi mụn." Tô Nịnh Thương đeo găng một lần, giúp cô gỡ xiên: "Nổi mụn xấu da."
Hồi lên cấp ba, thấy các bạn gái quanh mình bắt đầu nổi mụn, cô hốt hoảng, còn đòi mỗi bữa chỉ ăn lẩu nhúng nước trong, kiêng dầu mỡ.
"Ồ, vậy em phải ăn nhiều thêm." Tô Nịnh Nguyệt sờ má, bỗng trái tính: "Nếu mặt em nổi đầy mụn xấu xí, chị sẽ không hôn nổi nữa, đúng không?"
Tô Nịnh Thương vẫn chăm chú với que nướng trong tay: "Em cứ thử xem."
Người lớn tuổi hơn quả nhiên bình tĩnh hơn. Về khoản này, Tô Nịnh Nguyệt luôn kém cô ấy một bậc.
Đêm không mộng.
Hôm sau, Tô Nịnh Nguyệt theo Tô Nịnh Thương về nhà họ Tô.
Thói quen là thứ đáng sợ.
Cô đã dọn ra khỏi nhà hơn nửa năm. Mỗi lần quay về, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc cô rời đi. Từ chỗ đôi dép đi trong nhà ở tủ giày đến chiếc sofa cô thích ngồi xếp bằng.
Hễ trở về, cô lại như biến thành thiên kim nhỏ nhà họ Tô chẳng phải lo âu điều gì.
Khi hai người bước vào, Khương Cẩm Tuế đang từ trên lầu xuống, thấy họ thì cười chào: "Chị, Tiểu Nguyệt."
Sau khi phát hiện bị bế nhầm, nhà họ Tô điều tra lại chuyện bệnh viện ngày đó, còn tra cả giờ sinh. Từ đó, Tô Nịnh Nguyệt vẫn gọi như hôm cô được Cẩm Tuế nhờ hiến máu ban đầu: "Chị Cẩm Tuế."
Ngoài tuổi tác, Cẩm Tuế thi đại học từ lớp 11, giờ học Khoa Hàng không Vũ trụ trường Đại học Vân Thành. Dù cùng tuổi, nhìn cô ấy lại có vẻ chín chắn hơn.
Giữa Tô Nịnh Nguyệt và Cẩm Tuế không hề có mâu thuẫn "giả chân" như người ngoài đoán. Tô Nịnh Thương bị Tô Vân gọi vào thư phòng, Cẩm Tuế ngồi bên cạnh bầu bạn với cô.
"Nghe mẹ bảo em định định cư Thụy Điển, chị thấy khó tin lắm. May mà em đổi ý."
Tô Nịnh Nguyệt bưng nước trái cây, nhấp từng ngụm: "Chị không muốn em đi à?"
"Khí hậu ở đó quanh năm không bằng trong nước, ngôn ngữ khó học. Nếu đi du học, chị khuyên Anh hoặc Mỹ hơn."
Đánh giá Thụy Điển y chang Tô Nịnh Thương, đúng là chị em ruột.
Cẩm Tuế lại nói: "Nếu em đi, người không nỡ nhất chắc là chị em."
Tim Tô Nịnh Nguyệt khẽ rung.
Cẩm Tuế chống tay vào má, khi thấy nét bối rối trong mắt cô thì bật cười: "Căng thẳng gì chứ. Hai người ở bên nhau gần hai mươi năm, chị ấy thiên vị, không nỡ rời em, chẳng phải bình thường sao? Chị còn lâu mới ghen."
Tô Nịnh Nguyệt cắn môi: "Ồ..."
Hóa ra là ý đó.
Sợ mình lộ sơ hở, cô bèn lái sang chuyện khác, hỏi sự khác nhau giữa đại học và trung học. Vừa vào đại học chưa lâu, Cẩm Tuế có nhiều cảm xúc, nói không dứt, rốt cuộc cũng bị kéo lệch chủ đề.
Đến khi Tô Nịnh Thương xuống lầu, Tô Vân lại gọi Tô Nịnh Nguyệt qua.
Lúc lướt qua nhau, cô thoáng hối hận vì tối qua không hỏi kỹ cách giải thích. Nhỡ lời cô khác lời của Tô Nịnh Thương, chẳng phải lộ tẩy?
Vậy mà nét mặt cô ấy vẫn điềm nhiên, thản nhiên "trao" câu hỏi khó cho cô.
Tô Nịnh Nguyệt hít sâu, vào thư phòng.
Quả nhiên, câu đầu tiên Tô Vân hỏi là lý do cô không lên máy bay.
Trong đầu thoáng hiện lời Cẩm Tuế vừa đánh giá khí hậu và ngôn ngữ Thụy Điển, cô dứt khoát lấy ngay lý do đó.
"Lúc nãy Tiểu Thương cũng nói y hệt, mẹ còn tưởng nó đang qua loa." Tô Vân dừng bút, lùi lại nửa bước ngắm vài nét trúc mới vẽ, rồi mỉm cười nhìn cô: "Xem ra Tiểu Nguyệt của chúng ta vẫn chưa lớn nhỉ."
Bị nói trúng, da mặt mỏng của cô nóng bừng, để mặc hiểu lầm tiếp diễn.
Tô Vân lại chấm mực, lần này pha loãng hơn, nét bút rơi nhạt: "Nhà chị con gần trường, nhưng chị con bận, chưa chắc chăm em nổi. Ở nhà tiện hơn, ngày ngày lái xe đưa đón, chênh nhau mười phút là cùng. Có muốn dọn về không?"
Không phải lần đầu bà nói vậy. Ban đầu khi cô muốn dọn ra ngoài, Tô Vân phản đối. Nhưng vì nghĩ đến Cẩm Tuế, ở với Tô Nịnh Thương là hợp lý nhất.
Còn cô thì không ý kiến, nhưng Tô Nịnh Thương chắc khó đồng ý.
Tô Nịnh Nguyệt phân tâm một lúc lâu.
Tỉnh lại thì đề tài đã chuyển sang chuyện tình cảm của Tô Nịnh Thương.
Cô ấy nay hai mươi tám. Nhiều năm trước come out với gia đình, bên cạnh vẫn chẳng thấy ai, báo lá cải thì lại ghép đôi đủ kiểu.
"Mẹ có nhờ người tìm hiểu về Thư Huyền. Gia cảnh trong sạch, vào giới chưa lâu, sớm ký dưới trướng Hoa Thần, chắc chưa vướng mấy mối quan hệ bừa bãi. Con ở cùng chị, lần này là thật hay giả?"
Thì ra lý do chính gọi họ về là chuyện này.
Tô Nịnh Nguyệt cũng muốn giúp mẹ giải tỏa, nhưng cô còn chưa hiểu thái độ của Tô Nịnh Thương. Cô chỉ đành nói điều mình biết: "Chị Thư Huyền từng tới nhà mấy lần, ký tặng, chụp ảnh chung với con. Trông quan hệ với chị chắc cũng ổn. Lần này chị làm khách mời trao giải cho chị ấy."
Tô Vân vẽ nốt chiếc lá trúc cuối, ngoái lại: "Hết rồi?"
Tô Nịnh Nguyệt gật: "Hết rồi."
"Ừ." Khó nghe ra bà mong hai người ở bên nhau hay mong đừng vượt ranh giới.
Thấy mẹ sắp chấm đỏ, cô đưa một cây bút sạch, thăm dò: "Mẹ thấy chị Thư Huyền thế nào?"
Tô Vân nhận bút. Ánh nắng cửa sổ rải lên gương mặt bà, hiện rõ nét điềm nhiên của năm tháng: "Là người lớn trong nhà, mẹ hy vọng chị con lấy một người đàn ông môn đăng hộ đối. Nhưng với tư cách người mẹ, từng ấy năm rồi, mẹ chỉ có thể cố gắng chấp nhận khuynh hướng của nó. Nếu thật lòng thích cô Thư Huyền kia thì sớm ổn định đi. Cưới xin không quan trọng, quan trọng là bên cạnh phải có người, mẹ mới yên tâm."