Chương 10

Có lẽ Tô Nịnh Thương cũng nghe thấy, vài giây sau cô ấy hỏi: "Đang xem "Song Sinh" à?"

"Vâng." Tô Nịnh Nguyệt đáp.

Cô không thấy nét mặt ngoài cửa, chỉ nghe dặn: "Đừng tắm lâu quá."

Cửa phòng tắm được khép lại.

Theo giai điệu bài hát kết phim, Tô Nịnh Nguyệt khe khẽ ngân nga. Nửa phút sau, cô mới nhớ ra sự quen thuộc đến từ đâu, trong lễ trao Giải Bách Hoa, ca sĩ cũng hát ca khúc này.

Cũng chính khi ca khúc ấy vang lên, ống kính lia xuống khán đài, "bắt" khung hình chung của Tô Nịnh Thương và Thư Huyền, khiến cô nán lại xem hết buổi phát sóng.

Chỉ nghe vài câu lời mà đoán ra "Song Sinh", nằm trong lẽ thường với Tô Nịnh Thương.

Sấy khô tóc bước ra, từ phía bếp đã thoảng mùi đồ ăn. Ở góc phòng khách kiểu Âu đặt một bức ngọc đã làm phép, là thứ mẹ cô đặc biệt nhờ người thỉnh về sau khi cô dọn ra khỏi nhà họ Tô, tốn hơn ba trăm vạn, bảo là vượng đường học. Bao lần đi ngang, giờ nhìn lại cô vẫn thấy buồn cười.

Hồi đó không hiểu cô ấy lên cơn gì, nhất quyết bắt cô theo "đại sư" làm nghi thức cho đủ, còn đè cô vái bái bức tượng. Tô Nịnh Nguyệt hết nói nổi, lỡ miệng: "Em học giỏi quá, sau này lớn lên tranh công ty với chị thì sao?"

Tô Nịnh Thương im một lúc, như thể thật sự cân nhắc khả năng ấy: "Càng hay. Em nuôi chị dưỡng già."

Nhớ lại chuyện cũ bỗng ùa về, lòng cô khó tả. Cô vòng qua bức ngọc, đi về bàn ăn.

Tô Nịnh Thương đang đứng trước cửa sổ gọi điện.

"Đã đón về rồi. Ừ, hối hận nên không muốn đi nữa. Không có nguyên nhân gì đặc biệt."

"Cuối tuần hiếm khi nghỉ, về nhà một chuyến cũng phiền."

Nghe được mấy câu, Tô Nịnh Nguyệt hỏi: "Mẹ à?"

Tô Nịnh Thương quay lại, mắt liếc tóc cô đã sấy khô rồi mới nói: "Ừ."

Có vẻ đầu dây bên kia cũng nghe thấy giọng Tô Nịnh Nguyệt. Cô ấy hỏi: "Mẹ muốn em mai về nhà một chuyến, đúng lúc Tiểu Cẩm cũng về. Em đi không?"

Bị người lớn mời, từ chối thì khó xử. Tô Nịnh Nguyệt ngoan ngoãn: "Vâng."

Cúp máy, Tô Nịnh Thương đi tới bàn: "Dì bên Thụy Điển của em lo em gặp chuyện gì, gọi về nhà họ Tô hỏi thăm."

Tô Nịnh Nguyệt đã nói với dì là tạm thời không đi nữa, không ngờ dì gọi thẳng về nhà. Cô ngồi đối diện: "Ồ."

"Mai chắc mẹ sẽ hỏi lý do vì sao em không lên máy bay." Cô ấy múc cho cô bát canh gà, nồi đã hầm cả buổi chiều, hương nấm và thịt gà lan tràn.

Cô múc một muỗng, đưa tới môi cô, hỏi: "Nghĩ xong trả lời thế nào chưa?"

Hơi nóng phả lên. Tô Nịnh Nguyệt cúi đầu húp, lặp lại câu cô vừa lỡ nghe lúc nãy của Tô Nịnh Thương: "Hối hận nên không muốn đi nữa, không có nguyên nhân gì."

Có lẽ không ngờ cô phối hợp đến vậy, Tô Nịnh Thương ngồi đối diện, thỉnh thoảng gắp thêm đồ ăn, lại nhìn cô đôi ba lần.

Ánh nhìn ấy càng lúc càng khó bỏ qua. Nín một lúc, Tô Nịnh Nguyệt hỏi: "Chị không sợ em nói thật à?"

Dường như cô ấy chờ câu hỏi đó.

"Nếu em muốn nói thật, sao tháng trước không nói?"

Ý là sau khi tờ thị thực được gửi đến.

Vai Tô Nịnh Nguyệt khẽ căng, ngẩng lên nhìn cô ấy.

Áo choàng ngủ trên người Tô Nịnh Thương không có khuy, buộc lỏng bằng dây ở eo, cổ áo trễ, đuôi tóc chưa khô rịn dấu nước nhạt trên da, lười nhác mà chín chắn.

"Em không nói với họ ngay từ đầu, thật vì sợ chị biết sao? Không hợp lý. Nếu em nói, họ chắc chắn sẽ không ngồi yên. Dù chị muốn giữ em lại cũng tạm thời bó tay. Thực ra đó mới là cách nhanh nhất để em rời khỏi chị."

Cô ấy khẽ cười, hỏi: "Là không dám nói, hay không muốn nói?"

Cái thái độ "ăn chắc" rằng cô tuyệt đối sẽ không tiết lộ quan hệ của hai người khiến Tô Nịnh Nguyệt bỗng nghẹn giọng.

Mâm đồ ăn chuẩn khách sạn bỗng nhạt thếch.

Chốc sau, vai cô lại thả lỏng. Cô hỏi: "Vì sao chị lại không muốn nói?"

Tô Nịnh Thương mỉm cười, trong nụ cười có chút nuông chiều: "Cái này phải hỏi chính em. Chị đâu phải việc gì của em cũng hiểu. Như lần em chạy đến Dung Thành, chị còn suýt không tìm ra."

Một luồng bực bội dâng lên. Tô Nịnh Nguyệt đặt mạnh đũa, đứng dậy: "Em no rồi."

Lần hiếm hoi Tô Nịnh Thương không đuổi theo. Nhìn bóng lưng cô, khóe môi cô ấy khẽ cong. Cô cầm điện thoại, dặn trợ lý đời sống: "Hai tiếng nữa mang một phần đồ nướng tới."

Trợ lý "vâng". Cô chợt nhớ: "Thêm chai coca, loại nhỏ nhất."

Mười giờ tối, Tô Nịnh Thương gõ cửa phòng. Tô Nịnh Nguyệt đang nằm sấp trên giường học bài, chiếc váy ngủ mềm phủ lên, lộ đôi chân trắng thẳng.

Có lẽ cô vừa chợp mắt, mắt còn vương hơi nước. Thấy Tô Nịnh Thương vào, cô khẽ ngáp, ôm tập tài liệu kê dưới cằm trở mình, giả vờ đọc tiếp.

Tô Nịnh Thương ngồi xuống bàn trang điểm: "Lại đây."

Tô Nịnh Nguyệt miễn cưỡng xuống giường. Thấy cô ấy kéo ghế qua bên cạnh, cô vẫn chưa ngồi.

Cô ấy hỏi giọng lạnh nhạt: "Tự ngồi qua đây hay để chị bế?"

Nghĩ đến việc từng bị bế ngồi trên đùi biến thành "bữa khuya", Tô Nịnh Nguyệt chau mày, chủ động ngồi xuống.

Tô Nịnh Thương mở hộp, đưa đũa: "Không còn thơm như lúc mới nướng. Ăn tạm."

Cô ăn vài miếng, Tô Nịnh Thương vặn nắp coca đưa qua.

Bình thường cô ấy không cho cô ăn những thứ này, nước ngọt có ga càng là điều cấm. Không cần đoán cũng biết cô đang dỗ.