Chương 7

... Người này sao lại thay đổi thái độ nhanh vậy, uổng công vừa nãy tôi còn tưởng cậu đặc biệt muốn tôi ở lại chứ!

Tiền Lãng bĩu môi, dặn dò thêm vài câu như "nhớ nghĩ về tôi”, “nhớ liên lạc thường xuyên" rồi mới ba bước một ngoảnh đầu lên máy bay. Ngồi vào ghế xong, anh ta vẫn còn đang suy nghĩ xem việc giao phó bạn thân số một cho bạn thân số hai rốt cuộc có phải là một ý hay hay không.

Dù sao, cũng là dị năng giả cấp S, Tạ Khải mới là "ông lớn" thực sự có thể đi ngang, lười biếng không thèm nể mặt ai. Về gia thế thì muốn chèn ép gia đình Văn Giáng cũng dễ như trở bàn tay, ngay cả gia đình Tiền Lãng cũng không dám quá mức trêu chọc nhà họ Tạ.

Nhưng Tiền Lãng lại nghĩ, Tạ Khải cũng chỉ là tính tình tệ và khó chiều, bệnh công tử đầy mình, sau khi bị chọc giận thì ra tay không còn nhẹ nhàng nữa... Thôi vậy, ít nhất đối phương sẽ không nói dối trong chuyện này, đã hứa với mình rồi, trước đây cũng có vẻ thuận mắt Văn Giáng, vậy thì chắc sẽ không có vấn đề gì.

Còn về vụ điện thoại trớ trêu mới xảy ra, mỗi khi Tiền Lãng nghĩ đến đều vô cùng xấu hổ, anh ta đã cân nhắc việc kể cho "người giám hộ Văn Giáng" mới nhậm chức là Tạ Khải nghe, nhưng lại thực sự cảm thấy mất mặt không thể mở miệng. Dù sao gạo đã nấu thành cơm, Văn Giáng quan sát vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của Tiền Lãng một lúc, dứt khoát đồng ý sẽ cố gắng giữ bí mật trong phạm vi mình chấp nhận được, không vạch trần kẻ giật dây kia, nếu không thể che giấu nữa thì sẽ thú nhận.

Về lý thuyết, chuyện này thật sự không nghiêm trọng lắm. Tin nhắn mà Tiền Lãng gửi đi không ngoài hai khả năng: một là như anh ta nghĩ lúc đó, đầy ắp sự ngọt ngào và nồng nhiệt của tình yêu; hai là những gì anh ta muốn nói chỉ dừng lại trong đầu, nội dung thực tế gửi đi chỉ là vài câu cụt ngủn, thậm chí lộn xộn, khó hiểu.

Và hiệu lực của [Tuyệt đối Tín nhiệm] kéo dài bao lâu còn phụ thuộc chặt chẽ vào điều kiện bên ngoài. Cả hai loại tin nhắn đều không hợp với vẻ ngoài của Văn Giáng, ngay cả khi lúc đó bị dị năng ảnh hưởng mà tin là thật, nhưng nếu nghĩ kỹ lại khuôn mặt của Văn Giáng, qua một thời gian cũng sẽ nhận ra điều bất thường.

Nhưng tin xấu là bản thân Văn Giáng và vẻ ngoài của anh cũng không hợp nhau, hay nói đúng hơn là có một sự lệch lạc.

Tiền Lãng và Văn Giáng thực sự bắt đầu quen biết nhau vào tháng đầu tiên sau khi nhập học. Trước đó, Văn Giáng đã có chút tiếng tăm nhờ thân phận cấp S, nhưng chưa đạt đến mức độ như ngày nay. Trong mắt những người yêu thích anh, anh là soái ca cấm dục; trong mắt những người ghét anh, anh là kẻ thích ra vẻ. Tiền Lãng tạm thời thuộc nhóm sau.

Lúc đó Tiền Lãng bước vào lớp, mấy cán bộ lớp đang tụ tập bàn chuyện diễn kịch. Văn Giáng, vốn đang vùi đầu đọc sách, ngẩng đầu lên lẳng lặng lắng nghe, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên người anh như đèn sân khấu của một ngôi sao, lập tức toát ra cái khí chất "ra vẻ" khó tả.

Thằng trai tân tuổi dậy thì không chịu nổi cảnh này, Tiền Lãng vô cớ "hừ" một tiếng trong lòng, rồi như một tên côn đồ phản diện thích gây chuyện trong các tiểu thuyết, anh ta nói một cách lêu lổng: "Đại học bá cũng có hứng thú với kịch à?"

Những người khác nghe ra giọng điệu châm chọc vô lý trong câu nói đó, nhìn nhau, cuối cùng Lâm Văn Chi, bạn cùng bàn của Văn Giáng và là lớp trưởng môn Ngữ văn, đã hóa giải bầu không khí: "Tiền Lãng muốn Văn Giáng tham gia diễn kịch à? Có mắt nhìn đấy. Tớ thấy Văn Giáng rất hợp đóng vai hoàng tử."