Chương 48

Kết luận mà Văn Giáng rút ra từ đó là: muốn diễn tốt vai trò thì không thể quên đi những chi tiết nhỏ này.

Anh không quên công việc chính của mình, nói chuyện thêm vài câu với Tiền Lãng rồi cúp điện thoại. Tạ Khải chắc là đã dọn dẹp trước, nơi anh đưa Văn Giáng đến chỉ có hai vị khách là họ và nhân viên. Điều khá kỳ lạ là chất liệu xây dựng phòng thay đồ quá "hardcore", nhìn có vẻ mỏng manh nhưng thực ra có thể chống nổ, nghe nói vào trong đó còn không nhận được tín hiệu.

"Ồ, hồi nhỏ tôi từng bị rối loạn dị năng một lần ở đây." Đối mặt với câu hỏi này, Tạ Khải nói một cách nhẹ nhàng: "Gia đình đã sửa lại chỗ này."

Văn Giáng cố gắng suy đoán ý tưởng cải tạo: "Nếu sau này anh lại có dấu hiệu rối loạn, thì sẽ khóa anh vào phòng thay đồ trước à?"

"Về lý thuyết là vậy." Nhưng những vật liệu này đã được sử dụng từ nhiều năm trước, bản thân anh cũng đâu phải cứ dậm chân tại chỗ, Tạ Khải nói với vẻ thờ ơ: "Thực ra cũng chẳng có tác dụng gì, sớm đã không còn nhốt được người nữa rồi."

Bây giờ nó vẫn có tác dụng giúp tôi cách ly với tin tức bên ngoài. Văn Giáng lặng lẽ đưa điện thoại của mình cho Tạ Khải đang đợi anh bên ngoài, đề phòng có ai có việc gấp tìm anh.

Nhắc đến chuyện này, cả Tiền Lãng lẫn Tạ Khải, mối quan hệ với Ôn Thiên Lộ chắc hẳn đều là "bạn bè". Dù trong ấn tượng của người ngoài hay trong ký ức của Văn Giáng, ba người họ, cộng thêm Giang Hạc Hổ và Lâm Tuần, vẫn luôn là một nhóm, có tình cảm gắn bó từ nhỏ.

Tuy nhiên, Tạ Khải trước đó đã "mượt mà" suy nghĩ đến việc đánh Ôn Thiên Lộ về mặt vật lý, còn Tiền Lãng vừa nãy lại "mượt mà" đề nghị "dắt mũi" đối phương về mặt tinh thần. Văn Giáng cảm thấy tình bạn của họ không thể được đánh giá bằng tình bạn theo các giá trị quan phổ quát. Ôn Thiên Lộ chắc cũng có thể "mượt mà" làm những chuyện tương tự với những người khác trong nhóm nhỏ của mình.

... Chẳng hạn như "mượt mà" nhúng tay vào chuyện tình cảm của bạn bè.

Những suy đoán kiểu này thực ra rất nhiều, nhưng trên phương diện hành động, Ôn Thiên Lộ thực sự chưa bao giờ can thiệp vào chuyện tình yêu của những người bạn thân thiết từ nhỏ đến lớn của mình. Người trong giới thì thầm riêng với nhau rằng Ôn Thiên Lộ tuy có tính cách giống hệt bố mình, nhưng ít nhất sẽ không ra tay với vợ của bạn. Khi những lời này truyền đến tai Ôn Thiên Lộ, anh ta luôn cười tủm tỉm và không phản bác.

Mình cũng có đối tượng nào đâu mà ra tay, Ôn Thiên Lộ nghĩ. Tạ Khải độc thân vạn năm, Giang Hạc Hổ bản chất là một thằng nhóc thích đánh nhau, còn Lâm Tuần và mình vốn là mối quan hệ có thể đổi chác đồ chơi cho nhau, cần gì phải giành giật, mà giành giật của hắn thì có ý nghĩa gì.

Còn về Tiền Lãng, Tiền Lãng là tệ nhất, bởi vì những gì mình muốn làm không thể đơn giản gói gọn là qua lại với người đã có gia đình, hoặc chia rẽ các cặp đôi đang yêu.

Anh ta chỉ thích nhìn thấy một mối quan hệ cố gắng duy trì vẻ ngoài hào nhoáng, rồi đột ngột vỡ tan. Nói trắng ra là, so với việc nɠɵạı ŧìиɧ lén lút, anh ta càng muốn chứng kiến cảnh bắt gian tại trận. Những chuyện cất công giấu giếm nhất định sẽ có ngày bị phanh phui, tựa như những mảnh băng lớn vỡ tung dưới ánh mặt trời, mỗi bông tuyết băng vỡ ra đều lấp lánh rực rỡ.