Ý định ban đầu của anh ta thực ra là muốn bày tỏ “việc quay lại có phải là mình si tâm vọng tưởng không”, “một mặt không kìm được hy vọng em vẫn có thể đợi anh, một mặt lại mong mọi người đừng hối hận về những lựa chọn mình đã đưa ra” vân vân. Tóm lại, bầu không khí rất chua chát, rất mâu thuẫn, rất u sầu. Nhưng chỉ cần nhìn vào những từ khóa được chắt lọc chính xác này, thì gửi nhầm người vẫn tốt hơn, Hoắc Hạ Đồng có đọc cũng sẽ hiểu thành lời đe dọa.
“Cậu ấy cũng gửi tin nhắn cho mày à.” Ôn Thiên Lộ nhẹ giọng nói, trùng hợp là hai hôm nay anh ta cũng nhận được tin nhắn, nhưng Giang Hạc Hổ lại nói là “đe dọa”, vậy xem ra nội dung không phải là lời tỏ tình.
... ... Phản ứng của Ôn Thiên Lộ thế này, hóa ra anh ta với tư cách là một nửa bên liên quan, lại không nhận được lời đe dọa nào, chỉ có mình hắn ta nhận được phải không?
Giang Hạc Hổ cảm thấy vô cùng bất mãn, còn chưa kịp mở miệng nói gì, đột nhiên nhanh như chớp tóm lấy cổ áo một người bên cạnh, dễ dàng kéo đối phương ra khỏi khán đài như kéo sợi mì. Thân thể người đàn ông bị ép phải lượn một nửa vòng cung trên không trung, rồi bị ném mạnh xuống đất, lực mạnh đến nỗi mặt đất ẩn hiện những vết nứt.
Ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, Giang Hạc Hổ một chân đạp lên lưng đối phương, trực tiếp khiến người đó phun ra một ngụm máu tươi, kim tiêm ức chế dạng bắn nhanh cầm trong tay cũng lăn sang một bên.
“Tao đã nói là rắc rối mà.” Giang Hạc Hổ lại dùng sức nghiến nghiến, giọng nói càng lúc càng trầm xuống: “Mày nghĩ chỉ cần có thuốc ức chế là có thể thắng à? Mày nghĩ mày có thể chạm vào tao sao?”
Ôn Thiên Lộ không nhịn được lại bật cười thành tiếng. Anh ta tự nhận mình có điểm hài hước rất thấp, dễ dàng bị chọc cười, đặc biệt là trong tình huống hiện tại.
Không có dị năng cấp S mà cũng chẳng biết lấy đâu ra tự tin lại tưởng có thể nhanh hơn phản ứng của siêu cấp A. Chất lỏng trong kim tiêm chảy ra đất, chảy đến chân Ôn Thiên Lộ thì bốc lên làn khói trắng nhàn nhạt rồi ngừng lại, do bị đóng băng nên nhanh chóng mất tác dụng. Ôn Thiên Lộ vẫn mỉm cười lặp lại: “Vậy cậu xem, chuyện này chẳng phải đã được giải quyết rồi sao?”
---
Ngay lúc này, Văn Giáng cho rằng mình có hai việc cần làm.
Anh bước ra từ sân huấn luyện, lại lên xe của Tạ Khải, truyền một lượng dị năng nhỏ vào chiếc nhẫn của mình, thấy phía trên chiếc nhẫn hiện ra một lớp màn chắn ánh sáng màu xanh lam và xanh lục.
Lớp màn chắn mỏng manh như màng phim lấp lánh trong không trung, trông có vẻ hơi yếu ớt.
Văn Giáng lại mở ba lô của mình ra, lấy ra cuốn sổ tay chung dành cho học sinh cấp S, tìm đến hai dòng chú thích chữ nhỏ ở cuối trang phụ lục.
Sự thật không thể chối cãi bày ra trước mắt, Văn Giáng im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Tạ Khải bên cạnh khoanh tay, vì ra khỏi sân huấn luyện không còn nắm tay nữa nên một mình giận dỗi, nhưng do bầu không khí u sầu quanh Văn Giáng quá rõ ràng, anh ta vẫn không nhịn được nghi ngờ liếc nhìn anh một cái.
Với tinh thần thực dụng rằng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, Văn Giáng nhanh chóng lại lấy điện thoại ra, theo mẫu đã lưu trước đó bắt đầu viết đơn xin kiểm tra sửa chữa bộ ức chế.
Kết quả kiểm tra độ ổn định dị năng của anh vẫn luôn xuất sắc, cũng không có thời kỳ dị năng rối loạn, khách quan mà nói không cần mượn ngoại lực để giúp ức chế dị năng. Nhưng theo quy định, dị năng giả cấp S bắt buộc phải sở hữu ít nhất một bộ ức chế cùng cấp độ đạt tiêu chuẩn, hợp quy và chức năng bình thường.