Tiền Lãng im lặng, tối qua anh ta thất tình mua rượu giải sầu, đúng là chẳng có gì hay ho. Vả lại, trò "Thật hay Thách" vốn không quan trọng, nhưng Tạ Khải cũng ở đó, và Tạ Khải mới là tâm điểm của mọi người. Có Tạ Khải cùng chơi, “ngôi sao sáng” như anh ta cũng bị lu mờ và gạt sang một bên.
Tiền Lãng thở dài một hơi rồi cảm động nói: "Cuối cùng vẫn chỉ có cậu là tốt với tớ nhất, không thì tớ đã phải ngủ lại trên boong tàu cả đêm rồi."
Chẳng trách tình bạn 5, 6 năm của anh ta với Tạ Khải lại không bằng Văn Giáng, người chỉ mới quen từ hồi cấp ba. Rốt cuộc, đến lúc quan trọng vẫn phải nhờ đến cậu.
"Nếu cậu còn nhớ, tôi không đi chơi chỉ vì bốc thăm không trúng, chứ không phải muốn chăm sóc cậu.” Văn Giáng nói thẳng, giọng tỉnh bơ: “Chắc tại tôi vốn chẳng muốn đi nên mới bị trời phạt thế này.”
Tiền Lãng: "..."
"Tôi xem lại camera rồi, trên đường tôi đưa cậu về không hề rơi ra bất kỳ thứ gì.” Văn Giáng chuyển chủ đề, đưa ra kết luận cuối cùng: "Cậu chắc không say đến mức giơ tay lên gõ vào không khí như đang nhắn tin đâu nhỉ? Nên có lẽ tối qua lúc ngã, cậu đã ném luôn điện thoại của tôi xuống biển rồi."
"... Móa!" Tiền Lãng gãi đầu, vừa ngả người ra sau ghế sofa đã thấy đau đầu như búa bổ, cả khuôn mặt nhăn lại: “Hít hà... nể tình tớ sắp đi, tớ đền cậu cái mới nhé, chuyện này coi như cho qua được không?"
Tiền Lãng chỉ nghĩ đơn giản rằng anh ta không muốn gây xích mích với bạn bè trước khi ra nước ngoài. Với một người có thể thuê trọn cả du thuyền để mở tiệc, đừng nói đền một cái điện thoại, có đền cho Văn Giáng mười cái anh ta cũng chẳng bận tâm.
Gia cảnh Văn Giáng thuộc tầng lớp trung lưu khá giả, tuy không phải đại phú đại quý và có lẽ là bình thường nhất trong nhóm bạn của anh ta, nhưng cũng sẽ không tiếc rẻ gì một cái điện thoại. Trông anh ấy lúc này rõ ràng vẫn rất bình tĩnh.
Văn Giáng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lên tiếng: "Có lẽ không được."
"Không đùa đấy chứ?" Tiền Lãng lại bật thẳng dậy từ ghế sofa, còn chưa ngồi vững đã vì cơn choáng váng và đau nhức do say rượu hành hạ mà ngã vật lại, phải mất một lúc lâu mới khó khăn nói được: "Điện thoại của cậu có thứ gì quý giá lắm sao mà quan trọng đến vậy?"
"Cũng không có gì." Văn Giáng đáp rất dứt khoát. Sáng nay anh ấy đã nghĩ kỹ lại xem trong điện thoại có dữ liệu quan trọng nào không, thấy thiệt hại cũng không lớn lắm, mất một cái điện thoại thực ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát.