Theo trí nhớ của Văn Giáng, khi anh ấy đang chơi game xếp kẹo đến màn 1135 thì nghe thấy một tiếng "tõm" rất khẽ.
Lúc đó, anh ấy đặt điện thoại của Tiền Lãng xuống. Phản ứng đầu tiên của anh ấy là tưởng anh ta quá đau lòng nên ôm điện thoại của mình nhảy xuống biển, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra Tiền Lãng vẫn còn sống sờ sờ ngay trước mắt.
Tiền Lãng, người đáng lẽ là tâm điểm của bữa tiệc chia tay trên du thuyền này, lẽ ra phải là ngôi sao sáng nhất cả đêm, lại đang nằm sấp ở một góc khuất, mặt hướng ra lan can. Văn Giáng chỉ còn thấy bóng lưng cô độc của anh ta, cách đó không xa dưới chân còn có một vỏ chai rượu lăn lóc. Thoạt đầu, Văn Giáng đoán rằng anh ta say rượu, bất cẩn vấp phải vỏ chai rồi ngã, sau đó vì quá đau lòng nên cứ thế nằm lì dưới đất không chịu dậy.
Là bạn thân nhất của anh ta, Văn Giáng kéo Tiền Lãng đang say như bùn lên, vác về phòng.
Suốt quá trình đó, anh ta liên tục giãy giụa cào cấu, có lúc thì khóc ướt cả áo, lúc lại vung tay vung chân và rêи ɾỉ vô nghĩa không biết bao nhiêu lần. Văn Giáng phải vật lộn mãi mới đưa được Tiền Lãng về giường. Vì anh ta làm ầm ĩ quá, anh ấy thậm chí đã nghĩ đến chuyện đánh ngất anh ta cho rảnh.
Nghĩ đến đó, Văn Giáng lấy chiếc áo sơ mi mình mặc hôm qua ra, chỉ vào vết rách dài trên áo nói: "Cậu dùng cả hai tay để xé rách nó, chứng tỏ lúc đó tay cậu không cầm điện thoại."
Giọng Tiền Lãng khẽ run run: "Tớ... sao tớ lại xé áo cậu?"
Văn Giáng thản nhiên đáp: "Cậu bảo cậu đau khổ muốn chết đi được, tôi đoán cậu đã nhầm lẫn việc đó với việc xé áo, hoặc coi tôi là thứ để cậu trút giận. Bằng chứng là sau khi xé cổ áo tôi, cậu còn hỏi tại sao tôi vẫn chưa chết nữa đấy."
Văn Giáng mặc kệ vẻ mặt chán đời của Tiền Lãng, lại đưa ra một bộ quần áo đã giặt sạch là phẳng làm bằng chứng thứ hai: "Tối qua cậu lăn lộn trên boong tàu, nên tôi đã cởi hết quần áo cậu đang mặc đưa cho nhân viên giặt là. Sáng nay lúc họ mang đồ đến, tôi đã hỏi qua, trong túi cậu cũng không có điện thoại."
"Không thể nào." Tiền Lãng đưa tay quệt mặt, giọng không thể tin nổi: "Tớ dù sao cũng là tâm điểm của bữa tiệc, không lẽ không một ai quan tâm tớ sao?"
"Cậu đã nói muốn ở một mình, hơn nữa lúc đó đa số mọi người chắc đang chơi trò "Thật hay Thách" rồi."