Cô cười khẽ, rồi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ ấy.
Mục đích là chơi game để quên chuyện kia, sao lại nghĩ tới anh ta nữa?
“Đừng nhắc nữa.” Đã vào map khởi động, cô vừa điều khiển nhân vật vừa nói: “Ván này nhảy căn cứ huấn luyện.”
“Ơ, ơ? Cái gì cơ?” Lạc Đà kêu toáng lên: “KD của tôi có hai phẩy mấy thôi, muốn tôi chết thì nói thẳng đi chứ!”
KD là tỉ lệ gϊếŧ/chết trong game – con số càng cao, trình độ càng mạnh.
Mà Lạc Đà với Tiểu Mạch đều là tân binh, bình thường toàn được Nhạc Thiên Linh và Lâm Tầm “cõng gà về đích”.
Bọn họ chơi là Hòa Bình Tinh Anh, một game bắn súng sinh tồn kiểu chiến thuật – đại loại là nhặt đồ, bắn nhau, sống sót đến cuối thì thắng.
Còn “căn cứ huấn luyện” – nằm giữa bản đồ rừng, là nơi đồ ngon nhất, nhưng cũng là nơi đổ máu nhiều nhất.
Không có tay nghề, nhảy xuống đấy coi như đi hiến mạng.
Trong lúc hai người kia còn than thở, Lâm Tầm đã kéo cả đội nhảy dù.
Trước khi chạm đất, Nhạc Thiên Linh liếc quanh:
“Có một team bên đối diện.”
Vừa chạm đất, cô nhặt ngay khẩu AKM, nạp đạn, tiện tay vớ được áo giáp cấp hai với mũ cấp ba.
Ổn rồi.
Không chần chừ, Nhạc Thiên Linh xông thẳng sang bên kia, trên đường còn nhặt thêm băng đạn mở rộng.
“Có ai muốn đi cùng tôi sang kia bắn người không?”
Tiểu Mạch hoảng hốt:
“Em còn chưa có khẩu nào ra hồn mà!”
“Gϊếŧ xong họ rồi em sẽ có.” Cô đáp gọn lỏn.
“…”
Hai người kia tất nhiên không dám theo, nhưng Lâm Tầm thì lại còn lao nhanh hơn cô.
Khi Nhạc Thiên Linh tới nơi, hai bên đã nổ súng như pháo hoa.
Không tới hai phút, bốn người bên kia đã bị dọn sạch.
Cô vừa thong thả lót đồ, vừa nghe thấy Lạc Đà hỏi qua mic:
“Tiểu Mì Cứng, nay cô sao thế? Tâm trạng không tốt à?”
Nhạc Thiên Linh im lặng vài giây, rồi “ừ” một tiếng.
“Vì nghỉ việc à?”
“Không phải.” Cô đáp thẳng: “Tôi chủ động nghỉ đấy. Cái công ty vớ vẩn đó, tôi ở thêm ngày nào là thiệt ngày đó.”
Lạc Đà là kiểu đàn ông ngoài miệng to tiếng nhưng tâm lý lại tinh tế.
Từ đầu anh ta đã cảm thấy Nhạc Thiên Linh hôm nay lạ lắm.
“Thế sao lại buồn?”
“Vì lúc tôi đi thì…”
Cô còn chưa nói hết câu, bỗng hét lên:
“Có bước chân! Hướng bảy mươi!”
Cả đội lập tức dỏng tai nghe.
Quả nhiên, một team đầy đủ tiến lại, trang bị tận răng từ khu resort sang.
Hai bên bắn nhau căng như dây đàn. Cuối cùng bên cô thắng, nhưng Tiểu Mạch cũng hi sinh oanh liệt.
Sau trận đó, ai nấy đều im bặt. Chạy vào vòng an toàn, chỉ còn tiếng bước chân xen kẽ tiếng thở.
Còn Nhạc Thiên Linh — dù vừa “càn quét” một đội — lòng cô vẫn không thoát khỏi dòng suy nghĩ ban sáng.
Rồi đột nhiên, cô thở dài hỏi:
“Này, mấy anh nghĩ đàn ông thường thích kiểu con gái nào thế?”
Câu hỏi bất ngờ đến mức cả đội im lặng.
Cô vừa vào một ngôi nhà, vừa tiếp tục lẩm bẩm:
“Kiểu dịu dàng à? Hay thông minh, biết điều? Hay là dạng dễ thương, ngọt ngào? Còn anh thì sao, Lâm Tầm — anh thích kiểu nào?”
Vừa nói xong, cô mở cửa phòng, thấy ngay khẩu M24 đặt chễm chệ trong góc.
Ánh mắt sáng rỡ, cô chạy nhanh lại nhặt.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Tầm từ cửa sổ nhảy vào, một phát nhặt mất khẩu súng trước mũi cô.
“Trả đây!” Nhạc Thiên Linh đấm anh ta mấy cái liền: “Anh có biết thế nào là đến trước được trước không hả!”
Lâm Tầm chẳng buồn đáp, vừa dọn balo vừa ung dung, chẳng khác nào kẻ trộm đạo đức giả.
Hồi lâu sau, anh mới hờ hững buông một câu:
“Cô xinh không?”
“?” Nhạc Thiên Linh ngớ người.
Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi lại:
“Nếu tôi nói xinh thì anh trả M24 cho tôi à?”
“Không chắc xinh, nhưng tưởng tượng phong phú đấy.”
Anh rời khỏi nhà, nửa ngồi nửa cúi sau tảng đá, bật ống ngắm, lia súng quanh quan sát.