Chỉ một Cố Tầm thôi, đã đủ lấp đầy hết mọi nhược điểm của công ty này.
Có điều…
Vừa làm thủ tục nghỉ việc xong đã hối hận, chẳng phải quá vả mặt sao? Chắc chắn sếp sẽ thấy cô trẻ con, đồng nghiệp thì kiểu gì cũng Xôn xao cười thầm sau lưng.
Nghĩ tới đây, Thiên Linh ủ rũ, ngồi thừ ra. Cứ ngơ ngác ngồi liền đến giờ tan làm.
Công ty game thì chuyện tăng ca là cơm bữa, hôm nay cũng vậy. Nhưng tổ trưởng đã nói tối nay đi ăn liên hoan, nên cả nhóm lục tục đứng lên chuẩn bị xuống lầu.
“Đi thôi Thiên Linh.” Tổ trưởng vẫy tay gọi: “Cùng xuống ăn.”
Cô vừa định từ chối, bỗng nghe đồng nghiệp bên cạnh nói:
“Ê, mấy cậu nghe chưa? Bộ phận 9 vừa có chủ nhiệm phát triển mới đó.”
Thiên Linh giật thót, mắt hướng sang.
Một đồng nghiệp khác thờ ơ:
“Đổi người phát triển thì cũng sớm muộn thôi, có gì ghê gớm đâu.”
“Nhưng nghe nói là một sinh viên mới tốt nghiệp đó nha! Còn đẹp trai bá cháy!”
“Thật không đấy? Sinh viên mới ra trường???”
“Thật chứ. Tớ vừa gặp ngoài hành lang, đẹp trai lắm. Nghe bảo còn là nam thần trường Nam Đại.”
“Nam Đại?” Một đồng nghiệp quay phắt sang Nhạc Thiên Linh:
“Ơ, chẳng phải trường cậu đó sao? Hai người quen nhau à?”
Nhạc Thiên Linh gật đầu:
“Biết chứ.”
“Ơ?” Tổ trưởng quay phắt sang nhìn cô, ngạc nhiên hết sức: “Nhưng mà nãy tôi hỏi cậu ta có biết cô không, cậu ta bảo là không quen mà?”
“…”
Cả khu văn phòng nhỏ bỗng rơi vào im lặng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nhạc Thiên Linh, vừa lúng túng vừa hóng chuyện.
Tim cô như bị ai bóp một cái thật mạnh, đến cả không khí hít vào cũng thấy nghẹn.
May mà lý trí vẫn còn đủ, cô nhanh chóng nở nụ cười, nói:
“Tôi nói là… tôi biết đến cậu ta thôi. Dù sao cũng là người nổi tiếng mà…”
“À, ra vậy.” Tổ trưởng khẽ cười, che miệng lại như đang buôn dưa: “Tôi còn tưởng cô giới thiệu người quen vào đây cơ. Vừa hay tôi hỏi, cậu ta bảo không biết, tôi còn thấy lạ.”
Nhạc Thiên Linh đáp nhẹ, giọng không mặn không nhạt:
“Lần sau tổ trưởng có muốn hỏi gì thì cứ hỏi tôi trực tiếp, kẻo lại…”
Cô khẽ mím môi, cười như không cười:
“… khiến người khác hiểu lầm là chị đây cũng có hứng thú với mấy cậu em kém cả một giáp.”
“…”
Nếu đến lúc này mà còn không nhận ra giữa hai người đang có “mùi thuốc súng”, thì đúng là ngốc thật.
Vì thế, khi Nhạc Thiên Linh xin phép về thẳng, chẳng ai dám níu giữ nữa.
Nhưng chỉ vì câu “Anh ta bảo không quen cô đâu” của tổ trưởng mà cô tức đến mức… đi lố một trạm xe, mất thêm gần nửa tiếng mới về tới trường.
Lúc cô bước qua cổng, trời đã sập tối.
Đèn sân thể dục bật sáng, học sinh chạy bộ như dải sáng chuyển động, hòa cùng sắc hoàng hôn nơi chân trời — vừa đẹp vừa chát chúa.
Điện thoại rung liên tục.
Trên WeChat hiện lên tin nhắn của người có tên “Trường Thảo”:
Trường Thảo:[Lên game, 3 thiếu 1.]
Nhạc Thiên Linh đáp rất nhanh:
Thiên Linh:[Không rảnh.]
Cô không vội về ký túc xá, cứ thế men theo sân thể dục đi lòng vòng.
Đầu cúi thấp, khăn quấn kín, ánh mắt đờ đẫn — trông chẳng khác nào một kẻ thất tình đang lạc hướng.
Nhạc Thiên Linh mới hai mươi mốt tuổi, vẫn chưa học được cách tự tiêu hóa nỗi buồn.
Phải nhờ đêm tối và gió lạnh cùng chia sẻ, cô mới gượng gạo giữ được vẻ bình thản.
Cô biết rõ Cố Tầm vốn là người lạnh lùng, ít nói, chẳng dễ gần.
Nhưng dù sao, cô cũng là con gái bạn thân của mẹ anh ta.
Cả hai từng ăn cơm chung, mấy bà mẹ còn dặn: “vào trường thì nhớ chăm sóc nhau”.
Cho dù không thể gọi là bạn bè, thì ít ra cũng không đến mức… không quen biết chứ?
Huống hồ là…
Cô còn một lòng thích anh ta, thích đến mức liều lĩnh.
Đang dở đau lòng, điện thoại lại rung bần bật.
Trường Thảo:[Người đâu?]
Trường Thảo:[?]
Trường Thải:[Có cần tôi vác kiệu đến tận cửa nhà đón không?]
Nhạc Thiên Linh bị chọc cho nửa tức nửa buồn cười.