Chương 4

Khó nhọc lắm mới ép được chị ta học xong đại học, tưởng đâu yên ổn rồi, ai ngờ vừa tốt nghiệp, cô nàng từ chối hết offer, tuyên bố: “Con muốn làm game.”

Lần này bố mẹ tức đến suýt ngất, lại đánh gãy thêm ba cây móc áo, cuối cùng dứt khoát cắt đứt quan hệ thân thích luôn.

Nhưng đời không phải truyện ngôn tình đầy cảm hứng.

Chị ấy mang cả nhiệt huyết, khát vọng muốn tạo lên một tựa game 3A đẳng cấp vươn tầm quốc tế… kết quả nhà đầu tư chỉ chịu chi tiền cho mấy trò Đào vàng.

Trải qua bao phen cay đắng, suýt chẳng còn chỗ dung thân, cuối cùng chị ta nghĩ ra một chiêu “đường vòng cứu nước”.

Làm game di động, kiếm tiền nhanh để nuôi ước mơ.

Và “ước mơ” ấy chính là cái Phòng Nghiệp vụ số 9 bí ẩn kia.

Khác hẳn các phòng ban tên nghe qua đã thấy qua loa, “Phòng số 9” chẳng hề liên quan đến thứ tự nào hết.

Nói đâu xa, ai cũng biết tám môn nghệ thuật kinh điển: “hội họa, kiến trúc, điêu khắc, âm nhạc, văn học, kịch, điện ảnh, múa.”

Còn game, mãi không được thế giới công nhận, chỉ có những kẻ đam mê mới tôn thờ nó là: “Nghệ thuật thứ 9.”

Và từ đó, “Phòng Nghiệp vụ số 9” ra đời.

Đã ba năm nay, phòng này đóng quân ở tầng cao nhất tòa nhà HC.

Họ giống như một tổ chức thần bí. Cùng chung tòa nhà, nhưng vận hành độc lập, có hệ thống riêng, chưa bao giờ tham gia bất cứ hoạt động tập thể nào của công ty.

Điều quan trọng nhất là – Phòng số 9 không hề có chỉ tiêu doanh thu!

Nói cách khác, bọn họ chẳng có tí áp lực KPI nào hết!

Nhạc Thiên Linh tuy chưa từng gặp ai ở phòng đó, nhưng không ngăn nổi cảm giác ghen tị.

Đó toàn là nhân tài kiệt xuất trong ngành, được bà chủ HC mời về với mức lương ngất ngưởng, cả công ty dốc lực nuôi để họ tha hồ đốt tiền phát triển game thế hệ mới.

Thực sự chính là nhóm “con cưng số một” trong lòng bà chủ.

Thế thì tại sao vừa rồi ông anh kia lại phải cãi nhau ầm ĩ với Giám đốc nhân sự?

Trần Nhân nhấp một ngụm cà phê, giọng nhàn nhã:

“Cô tưởng phòng số 9 chỉ ngồi ăn trắng à? Bên phát triển bảy tháng nay không tiến triển gì rồi. Ở công ty khác thì sớm cuốn gói đi luôn. Nhưng mà bà chủ nể tình, không đuổi, còn bỏ công sức đi tìm người chủ trì mới.”

Nói xong, chị còn cố tình liếc Thiên Linh một cái đầy ẩn ý.

“Nghe nói người mới tuổi không lớn, chắc ngang tầm em thôi…”

Trời đất.

Cả đầu Thiên Linh tê rần.

Ngang tuổi cô? Thế chẳng phải vừa tốt nghiệp, thậm chí có khi còn chưa ra trường?

Vậy mà được giao làm chủ trì phát triển game 3A?

Khó trách ông chủ trì trước tức điên đập bàn bỏ đi.

Đúng là… nhục mặt thật.

Trừ phi kẻ đó là thiên tài.

Nhưng thử hỏi, ở phòng số 9 thì ai mà chẳng là thiên tài cơ chứ?

Trần Nhân bỗng vỗ vai cô, cảm khái: