Nhạc Thiên Linh lập tức “tắt mic”, bình tĩnh khép miệng, bình tĩnh rút điện thoại, rồi bình tĩnh nhắn tin cho Ấn Tuyết.
【Nếp nhỏ bện thừng】:Aaaa Cố Tầm đưa tớ về nè!!!!!!
【Nếp nhỏ bện thừng】:Nhưng mà tớ căng thẳng quá!!! Tớ gϊếŧ chết cả bầu không khí luôn rồi!!!
【Nếp nhỏ bện thừng】:Giờ phải làm sao???
【Ấn Tuyết】:Hai người nói gì?
Thiên Linh kể lại nguyên văn cái đoạn đối thoại… ngắn ngủn như hạt cát của mình.
Vài giây sau, Ấn Tuyết gửi lại một hàng dấu chấm dài như tràng hạt:
【Ấn Tuyết】:Không phải cậu gϊếŧ bầu không khí đâu.
【Nếp nhỏ bện thừng】:?
【Ấn Tuyết】:Là người ta không thèm nói chuyện với cậu.
【Nếp nhỏ bện thừng】:.
Từ dấu chấm đơn độc ấy, Ấn Tuyết như thấy cả một linh hồn tan vỡ. Cô định gõ vài câu an ủi, vừa gõ được chữ “nhưng mà…”, tin nhắn mới lại nhảy ra.
【Nếp nhỏ bện thừng】:Haiz.
【Nếp nhỏ bện thừng】:Hehe~
【Nếp nhỏ bện thừng】:[Dễ thương][Ngại ngùng]
【Ấn Tuyết】:……
【Ấn Tuyết】:Cậu bị sốc đến phát rồ rồi à?
【Nếp nhỏ bện thừng】:Không hề.
【Ấn Tuyết】:?
【Nếp nhỏ bện thừng】:Tớ vừa lén liếc một cái.
【Ấn Tuyết】:?
【Nếp nhỏ bện thừng】:Cố Tầm nhìn nghiêng… đẹp trai muốn xỉu luôn!
【Ấn Tuyết】:……
【Nếp nhỏ bện thừng】:(˶ˊᵕˋ˵)
【Ấn Tuyết】:Biến.
Dù cả quãng đường sau đó chẳng ai nói thêm câu nào, nhưng được anh đưa về tận trường, với Nhạc Thiên Linh mà nói, đã quá hạnh phúc rồi.
Phong cảnh ngoài cửa xe lùi dần ra sau, đèn đường nối dài thành vệt sáng. Cô thỉnh thoảng lại lén liếc sang, thấy gương mặt nghiêng của anh nghiêm nghị mà buồn bực.
Rồi cô tự an ủi:
Anh chỉ không muốn nói chuyện thôi, chứ không phải là không muốn nói với mình.
Đúng rồi, chắc chắn là vậy.
Nghĩ thế xong, tâm trạng ủ ê tan biến như mây mù bị gió thổi bay, để lại duy nhất cảm giác “được vui ké”. Ba mươi phút đường xe bỗng trôi qua nhanh như chớp mắt.
Đến nơi, đèn đường hắt xuống, ánh sáng phủ lên mái tóc và đôi mắt Thiên Linh, long lanh như có sao rơi trong đó.
Không gian tĩnh lặng đến mức, cô nghe rõ nhịp tim mình đang đập.
— Chắc anh không nghe thấy đâu nhỉ?
Cô rón rén liếc sang.
Dưới ánh đèn mờ, Cố Tầm vừa quay đầu, bắt gặp ánh mắt ấy. Anh có cảm giác cô đang định nói gì.
Quả nhiên —
“Anh… Noel này định làm gì chưa?”
Câu hỏi ấy vừa thốt ra, Cố Tầm vốn đã ủ ê cả tối, giờ lại như bị châm thêm lửa.
Anh chẳng hiểu sao, nhưng chỉ nghe đến ba chữ “Giáng Sinh” là bực bội trỗi dậy.
“Rầm—” Anh đóng mạnh cửa xe.
Giữa tiếng vang nặng nề ấy, Nhạc Thiên Linh nghe thấy anh lạnh giọng nói:
“Giáng sinh là sinh nhật của Chúa, đâu phải sinh nhật tôi, có gì đáng mừng.”
giờ giới nghiêm.
Ấn Tuyết đang định gọi điện cho Thiên Linh thì nghe tiếng khóa cửa “lách cách”.
Vài giây sau, cô bạn thân chui vào như cơn gió lạnh mùa đông, mặt đỏ vì gió.
“Cậu còn biết về à?” — Ấn Tuyết nằm trên giường, bĩu môi — “Tớ tưởng cậu hôm nay định qua đêm ngoài ký túc xá luôn cơ.”
Thiên Linh vừa năn nỉ bà quản lý ở dưới tầng mất nửa tiếng mới được cho vào, giờ cạn sạch năng lượng để đấu võ mồm.
Cô chỉ “ừ” một tiếng yếu ớt, cởϊ áσ khoác, ôm đồ đi tắm.
“Thế… hôm nay sao rồi? Cậu có hỏi vụ Noel không?”
Nghe đến đó, Thiên Linh quên luôn chuyện đi tắm, quay phắt lại:
“Cậu đoán xem anh ta nói gì? Anh ta bảo ‘Noel là sinh nhật của Giê-su, không phải của tôi!’ — tớ thề, chưa bao giờ nghe câu trả lời nào vô cảm đến thế luôn!”
Cô thở hổn hển kể tiếp:
“Bốn năm đại học rồi, người ta còn chuẩn bị luận án tốt nghiệp, còn anh ta thì chuẩn bị… dập tắt hy vọng của tớ à?! Sao có thể vô duyên đến thế chứ?!”
Ấn Tuyết: “……”
Trong lòng cô ngổn ngang: Không phải người ta không hiểu phong tình… mà là không muốn hiểu cái phong tình của cậu thôi.
Cô thở dài, nằm vật ra giường:
“Thôi, đàn ông mà, ai cũng ngốc vậy đó. Đừng chấp làm gì.”
Thiên Linh ỉu xìu ngồi trước bàn học, tự gỡ rối tâm trạng. Một lúc sau, nhớ ra mình vừa từ chối cuộc gọi của Lâm Tầm, cô mới chậm rãi nhắn tin lại.
【Nếp nhỏ bện thừng】:Hồi nãy cậu gọi tớ có chuyện gì thế?
Vài phút sau mới có hồi âm.
【Soái ca trường】:Tớ phải có chuyện mới được gọi à?
【Nếp nhỏ bện thừng】:Haiz…
【Nếp nhỏ bện thừng】:Lúc nãy tớ đang có việc, gấp quá.
【Soái ca trường】:Ừ, tớ cũng đoán được bằng… ngón chân cái là cậu đi đâu.
【Soái ca trường】:Không sao, tớ một mình cũng ổn lắm.
【Nếp nhỏ bện thừng】:Đừng nghĩ linh tinh, tớ chỉ đang trên đường về, gấp quá nên mới ngắt máy thôi.
【Nếp nhỏ bện thừng】:Không cố ý đâu.
Một lát sau, tin nhắn của anh gửi đến.
【Soái ca trường】:Biết rồi.
Cô nhìn thấy dòng chữ ấy, thở phào một hơi.
Nhưng ngay sau đó, trong lòng lại trào lên một cảm giác lạ lùng:
Tại sao mình phải giải thích với anh ấy?
Tại sao mình lại thấy như đang… dỗ anh vậy?
Nhưng mệt quá rồi, Nhạc Thiên Linh không nghĩ thêm nữa.
Cô đi tắm, rồi ngã xuống giường, ngủ say như chết.