Dù sao cô cũng chẳng có gánh lặng cơm áo gạo tiền, tội gì phải tự hành hạ bản thân?
Huống chi, Thiên Linh tuy thỉnh thoảng “lười biếng” thật, nhưng vẫn là một cô gái lười có ước mơ.
Học mỹ thuật bao năm trời, lại yêu thích ngành game, dĩ nhiên cô mong được làm trong môi trường tích cực, có hứng khởi.
Còn HC ư? Có lợi nhuận thì có, nhưng toàn là kiểu kiếm “tiền nhanh”.
Mỗi trò di động họ làm ra đều rập khuôn theo người khác, chắp vá vội vàng rồi tung ra, hên thì còn trụ được dăm ba năm.
Tiền thì đổ vào như nước, nhưng có lúc Thiên Linh nhìn lại bản thân, chợt thấy mông lung: “Mình học bao nhiêu năm mỹ thuật, cuối cùng đang làm cái gì thế này?”
Đang nghĩ ngợi, tin nhắn từ bạn cùng phòng khác lại bật ra:
Phương Thanh Thanh: [Thôi nào, công ty nào mà chả vậy? Làm thuê thì đều khổ cả. HC ít ra lương còn cao].
Nếp Nếp Nhỏ Bện Thừng: [Thôi đừng khuyên! Cái công ty nát này, có trả tao gấp mười lần lương tao cũng không ở lại đâu!]
Nhắn xong, Thiên Linh hả hê bước vào thang máy.
Phòng đầu tiên cô phải tới ký xác nhận là Hành chính.
Cửa thang vừa mở, nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt, đã nghe từ văn phòng Giám đốc Nhân sự bên kia vang ra tiếng gào giận dữ:
“Muốn lão tử nhường ghế á?! Mấy người điên rồi chắc?! Game còn làm được nữa không?”
“Thằng nhóc ranh kia cái quái gì chứ?! Bằng đại học còn chưa cầm trên tay, dám trèo lên ngồi ghế của ông?”
“Hừ các người coi thường ai vậy?! Ông đây nghỉ! Không hầu nữa!”
Tiếp đó, một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi đùng đùng đạp cửa, hầm hầm đi thẳng ra phía thang máy.
Giám đốc Nhân sự lẽo đẽo chạy theo, định nói gì đó, cuối cùng lại chỉ há miệng mà chẳng thốt ra lời nào, đành xoay người quay lại, đóng sập cửa phòng.
Thiên Linh đứng ngẩn người.
Ơ, nghỉ việc… cũng có thể nghỉ một cách oai phong vậy á?
Còn đang thẫn thờ, chị HR phụ trách thủ tục – Trần Nhân – bưng cốc cà phê đi ngang, gọi cô:
“Nhạc Thiên Linh? Xong thủ tục rồi à?”
“Chưa đâu, em mới định qua phòng Hành chính.”
Cô tò mò quay đầu nhìn theo bóng dáng người đàn ông kia, hỏi nhỏ:
“Người đó là bên phòng nào thế chị?”
Trần Nhân nhấp một ngụm cà phê, rảnh rỗi đứng trò truyện cùng cô:
“Không phải bên mảng game mobile các em, mà ở Phòng Nghiệp vụ số 9.”
“Ơ?” Thiên Linh ngạc nhiên trợn tròn mắt: “Người của phòng số 9 mà cũng cãi nhau ầm ĩ thế cơ à?”
Nói vậy không phải cô làm quá, mà vì Phòng Nghiệp vụ số 9 vốn là một sự tồn tại đặc biệt ở HC.
Nói tới đây, phải nhắc sơ về lịch sử công ty.
Bà chủ HC là một người phụ nữ ngoài ba mươi, tiểu sử thì đúng nghĩa truyền kỳ.
Hồi cấp hai, chị ta mê game đến mức bỏ học, bố mẹ tức giận đánh gãy ba cây móc áo mới kéo về.