Chương 28

Mì Cứng:[Làm em hết hồn.]

Hot Boy:[?]

Hot Boy:[Sợ cái gì?]

Tuyết rơi càng lúc càng dày, gió lạnh quất vào mặt, đèn xanh bật lên, người ta bắt đầu di chuyển.

Thiên Linh bị cuốn theo dòng người, tạm cất điện thoại vào túi.

Qua đường, vào cổng trường rồi, cô mới lôi điện thoại ra trả lời.

Cô nghĩ lại câu hỏi anh vừa nhắn — “Sợ cái gì” —

Nói thật, cô cũng chẳng rõ. Chỉ là cảm giác… là lạ.

Mì Cứng:[Cứ tưởng anh với em ở cùng thành phố cơ.]

Hot Boy:[Thế chẳng phải là vinh hạnh của em à?]

Mì Cứng:[Tặng anh cơ hội thu hồi lời nói đó đấy.]

Anh im. Không thèm thu hồi.

Thiên Linh thở ra, xoa tay cho ấm, rồi gõ tiếp:

Mì Cứng:[Dạo này anh bận gì thế?]

Hot Boy:[Công việc.]

Mì Cứng:[Ờ.]

Cửa chat im bặt vài giây.

Cô nhìn chăm chăm vào màn hình, định tắt điện thoại, thì tin nhắn mới bật ra:

Hot Boy:[Còn em?]

Mì Cứng:[Cũng làm việc.]

Mì Cứng:[Em vừa tìm được chỗ làm mới đó.]

Hot Boy:[Ồ. Anh còn tưởng em bận… đi hẹn hò cơ.]

Thiên Linh: “…”

Đúng là miệng độc không ai bằng!

Không chọc đúng chỗ đau thì anh chịu chết à?!

Mì Cứng:[Làm gì có, chẳng phải nói rồi sao — là “thầm thích” thôi mà!]

Hot Boy:[Ờ, cũng đúng.]

Thiên Linh: “…”

Sao từ hai chữ “ờ, cũng đúng” của anh lại nghe ra cái mùi hả hê thế nhỉ?

Chưa dừng lại ở đó, màn hình lại sáng:

Hot Boy:[Vậy…]

Hot Boy:[Vào rừng “ăn hành” không?]

Cô bật cười.

Giờ này mà còn rủ đi “ăn hành” (chơi game bắn nhau thua sml)?

Ngẩng đầu nhìn tuyết rơi dày đặc, cô thở dài.

Bảo sao mình không nổi tiếng – vì quá dễ dụ!

Mì Cứng:[Chơi chút thôi đấy nhé! Một ván thôi nha!]

Cất điện thoại vào túi, Thiên Linh chạy băng băng về ký túc xá.

Cánh cửa khép lại, gió rét bị chặn ngoài kia, hơi ấm ùa vào.

Cô cởϊ áσ khoác, cắm tai nghe, ngồi xuống trước bàn.

Lúc này, Ấn Tuyết vừa từ phòng tắm đi ra, tóc còn ướt, nhìn cô sửng sốt:

“Tuyết đang rơi kìa! Cậu lại ngồi chơi game? Không xuống chụp ảnh à?”

“Tối thui chụp cái gì?” – Thiên Linh đang đăng nhập game, mắt không rời màn hình – “Người ta ra ngoài đông như vậy, lạnh phát run.”

Ấn Tuyết lẩm bẩm quay đi, mặt đầy biểu cảm bó tay:

“Cái tính này, bảo sao còn ế.”

Đúng lúc ấy, Thiên Linh được Lâm Tầm mời vào tổ đội.

Toàn bộ câu “bảo sao còn ế” của Ấn Tuyết — lọt thẳng vào tai anh qua voice chat.

Còn Thiên Linh thì… vẫn không hay biết, còn tiện miệng bật lại bạn mình:

“Tôi chỉ cần cái mặt này thôi, hiểu chưa?”

Ấn Tuyết: “Thế thì đem mặt đó ra show đi chứ! Tôi còn nóng ruột thay cô đây!”

Thiên Linh cười cong môi, mắt dán vào màn hình:

“Không cần gấp, tụi tôi giờ là đồng nghiệp rồi. Mai mốt ngày nào cũng được gặp, muốn ‘show mặt’ thì nhiều cơ hội lắm. Biết đâu còn cùng đi ăn, đi du lịch team building các kiểu nữa chứ!”

“Cũng đúng thôi,” Ấn Tuyết nói, vừa ngáp vừa trèo lên giường, “nếu đến cậu mà anh ta còn không động lòng được, thì chắc là anh ta không thích phụ nữ thật rồi.”

Nói xong, cô nàng trùm chăn, tắt đèn, ngủ cái rụp.

Nhạc Thiên Linh nhìn màn hình máy tính, thấy ở góc trái hiện rõ biểu tượng đấu đôi.

“Chỉ hai người bọn mình à? Tiểu Mạch với Lạc Đà đâu?”

“Bọn họ bận lắm. Đâu phải ai cũng có thời gian rảnh để chơi với cậu.”

Thiên Linh nhíu mày, lẩm bẩm:

“Nói như kiểu là tôi năn nỉ anh chơi vậy, rõ ràng mấy hôm nay anh không rủ tôi mà.”

“Ừ.” Giọng Cố Tầm rất nhàn nhạt, “Vậy nghĩa là tôi không rủ thì cậu cũng không tìm tôi?”

“…”

Thiên Linh thật sự không hiểu nổi, làm sao có người vừa ngang vừa lý sự cùn đến mức này?!

Cô nín nhịn, không muốn đôi co. Mãi đến lúc nhảy dù, mới mở mic:

“Bên trái có một đội, chú ý đấy.”

Không có Tiểu Mạch và Lạc Đà — hai “gánh nặng” thường ngày — lần này họ bị xếp vào trận cấp cao, lại nhảy ngay trại huấn luyện, nên Thiên Linh cẩn trọng hơn hẳn, không dám chơi liều.

Vừa đáp xuống, cô liền cắm đầu đi lụm đồ.

Nhưng chưa kịp ổn định, tiếng bước chân đã vang lên tứ phía.