Chương 24

Buổi chiều hai giờ.

Trời nắng chói chang nhưng gió lạnh đến mức người đi đường co ro rụt cổ.

Còn Nhạc Thiên Linh thì ngược lại, bước đi nhẹ tênh, tay xách túi nhỏ đựng bảng vẽ điện tử, bình nước và vài món linh tinh.

Đứng trước tòa nhà HC Entertainment, cô ngẩng đầu, môi khẽ cong:

“Ông đây quay lại rồi đây!”

Giờ này không phải cao điểm nên thang máy vắng tanh.

Cô tranh thủ soi gương, chỉnh lại tóc, chắc chắn rằng bản thân trông vừa xinh vừa ngầu mới tự tin bước ra.

Cả phòng game mobile đều biết chuyện “tai nạn thảm họa” hôm qua, nên khi thấy cô quay lại cũng chẳng mấy ai ngạc nhiên — nhưng ánh mắt ai nấy đều mang vẻ vừa nể vừa tò mò.

Tin đồn trong công ty lan còn nhanh hơn Wi-Fi.

Nghe đâu trước đó, tổ trưởng từng khoe khắp nơi rằng:

“Nhạc Thiên Linh hối hận rồi, muốn quay về làm, nhưng sếp nói không cần, một xu giá trị cũng không có.”

Ấy thế mà chưa đến 24 tiếng sau, nghe tin đại gia nạp thẻ đòi “tẩy chay”, sếp liền trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, tự tay gọi điện mời cô về.

Đến giờ, cả nhóm dự án đều thở phào nhẹ nhõm khi thấy Thiên Linh bước vào.

Còn ba ngày nữa là đến Giáng Sinh, mà vụ lùm xùm về ảnh card vẫn chưa xong.

Nếu không xử lý ổn thỏa, nhẹ thì bay mất tiền thưởng, nặng thì cả team “bay màu”.

Sếp nói rồi: “làm lại từ đầu, vẽ lại hết!”

Nhưng Thiên Linh thì không vội.

Cô muốn chắc chắn một chuyện trước.

“Chị Ấn Tuyết,” cô cười nhạt, chìa tờ giấy, “em đi làm lại thủ tục trước nhé, chị gửi giúp em bản yêu cầu thiết kế mới đi.”

Mấy đồng nghiệp xung quanh liếc nhau một cái, rồi vờ như không thấy, im thin thít.

Ai chả biết vụ này tổ trưởng là người đen đủi nhất.

Ngày trước Thiên Linh nghỉ việc, chị ta còn làm bộ cảm thán:

“Cô ấy bỏ đi đột ngột thế, lại để đống việc cho tôi gánh, thật phiền phức.”

Miệng thì vậy, chứ tay lại nhanh như chớp đoạt luôn hai nam chính hot nhất team.

Còn phần cảnh nền của mình thì… đẩy cho người khác làm hộ.

Tưởng đâu ôm được miếng bánh thơm, ai ngờ lại nuốt phải quả đắng.

Vẽ không đạt đã đành, lại còn bị fan chửi tơi bời và bị so sánh thảm thương với bản của “thực tập sinh năm nào”.

Giờ thì ai nấy đều thầm mừng trong bụng: “may mà hôm ấy mình không tranh cái job ấy!”

Ấy thế mà tổ trưởng vẫn cố giữ vẻ bình thản.

Cô ta ngẩng đầu khỏi màn hình, gượng cười, môi mấp máy như thể muốn nói “hoan nghênh trở lại” nhưng biểu cảm lại giống “cười mà như khóc”.

“Ờ, được, tôi gửi cho cô ngay.”

Tổ trưởng vừa nói vừa loay hoay với con chuột, miệng lẩm bẩm kiểu than vãn:

“Người chơi bây giờ đúng là khó chiều thật đấy. Chỉ đổi phong cách tí thôi mà kêu trời kêu đất. Haiz… ai bảo họ là thượng đế chứ. Cuối cùng lại phải phiền cô về dập lửa.”

“Không phiền đâu, vì tôi được tăng lương mà.” Nhạc Thiên Linh cười tươi như hoa.

Cô nghiêng đầu, giọng vẫn nhẹ tênh nhưng câu sau bén như dao:

“Chỉ là… card lần này không phải vấn đề phong cách đâu, mà là vẽ xấu thật. Ai là người vẽ vậy? Không phải thuê đại ai đó ngoài vẽ giúp chứ?”

Tổ trưởng khựng tay giữa không trung, gương mặt cứng đờ. Mất nửa ngày mới nghẹn ra được một câu:

“Tôi… tôi vẽ đó. Gần đây tôi bận quá, cô nghỉ rồi nên tôi phải dọn cái đống hậu quả cô để lại. Không còn sức, nên… làm qua loa tí thôi. Ai ngờ người chơi lại chỉ thích phong cách của cô.”

“À ra là chị vẽ à!”

Thiên Linh giả vờ kinh ngạc, lấy tờ giấy che nửa khuôn mặt, giọng nhỏ nhẹ:

“Chết rồi, em nói bừa thôi, chị đừng để bụng nha ~”

Nói xong, cô xoay người bỏ đi, để lại cả căn phòng yên như tờ.

Không ai dám cười, nhưng không hiểu sao tổ trưởng lại nghe như khắp nơi đều có tiếng “phì” khẽ khẽ.

Mặt cô ta đỏ bừng lên, hậm hực đập bàn quát:

“Báo cáo tuần! Nộp hết ngay cho tôi!”