Chương 21

Thiên Linh đập nhẹ trán xuống bàn, thở ra một hơi dài:

“Em hiểu rồi, cảm ơn chị, Nhân Nhân.”

Cúp máy xong, cô gỡ tai nghe, quăng điện thoại qua một bên, ngồi lặng người trước bàn học.

Không quay lại được thì thôi.

Cùng lắm thì… đi đường vòng!

Công ty HC Entertainment trong tòa nhà đó đâu phải duy nhất. Bên cạnh còn có một hãng phim hoạt hình lớn, nếu cô nhớ không nhầm.

Không thì bên kia đường còn có công ty giáo dục AI trực tuyến, đang tuyển họa sĩ mà.

Tóm lại — chỉ cần có thể “vô tình gặp lại” Cố Tầm trong cùng một khu, thì cách nào cũng được!

Nghĩ là làm.

Thiên Linh bật máy tính, mở lại file CV cũ từ đợt thực tập, thêm vào mấy dòng kinh nghiệm thời gian qua, rồi chăm chú gõ đến gần một tiếng rưỡi mới xong.

Kết quả: nộp liền ba hồ sơ ra ba công ty khác nhau.

Làm xong, cô mới thấy thỏa mãn, cầm điện thoại leo lên giường.

Vừa mở màn hình — ồ!

Game vẫn mở, hiển thị “mất kết nối”, còn ba người kia đã out hết từ đời nào.

“Trời đất ơi…”

Cô vừa bật cười vừa thấy tội lỗi — quên bẵng mất mình vẫn đang trong trận!

Nghĩ đến ba người còn lại, Thiên Linh vội mở WeChat định nhắn xin lỗi, thì thấy mấy cuộc gọi nhỡ cùng bốn tin nhắn.

Hot Boy: [ Còn ở đó không?]

Hot Boy: [Bị bắt cóc à?]

Cách nhau vài phút, lại thêm hai tin mới:

Hot Boy: [Xin chào, tôi là bạn cô ấy. Cho hỏi trả bao nhiêu thì mấy người mới chịu thả cô ấy ra để chơi nốt ván này?]

Hot Boy: [Chơi xong rồi bắt lại cũng được.]

Thiên Linh đọc đến đây, cảm giác tội lỗi tan mất nửa, còn lại toàn là tức cười.

Mì Cứng: [Không có tôi anh không chơi được à?]

Hot Boy: [Ừ.]

Thiên Linh: “…”

Hot Boy: [Đi đâu vậy?]

Mì Cứng: [Nghe điện thoại.]

Hot Boy: [?]

Mì Cứng: [?]

Hot Boy: [Tôi đang bị hành ở trại huấn luyện, còn cô thì tám điện thoại à?]

“Bị hành” hả?

Nghe từ đó, Thiên Linh còn tưởng họ ba người bị đánh tơi tả thật.

Cô vội mở lại game xem kết quả trận vừa rồi.

Vừa nhìn thấy số kill, sát thương và điểm của Cố Tầm, cô liền câm nín.

Đúng là mình não cá vàng thật. Sao lại tưởng anh ta bị hành chứ!

Cái kiểu người mà không truy đuổi cả bản đồ đã là ban phát nhân đức rồi.

Mì Cứng: [Khi nào anh học được chiêu “bán thảm” vậy hả?]

Hot Boy: [Tôi có than thở gì đâu.]

Hot Boy: [Tôi đâu có bỏ cô để đi tám điện thoại.]

Mì Cứng: [Đó là công việc! Làm việc còn quan trọng hơn anh gấp nghìn lần!!!]

Một lúc sau.

Hot Boy: [Ờ, tạm chấp nhận lý do này.]

Thiên Linh nhìn màn hình, chỉ muốn ngửa mặt kêu trời.

“Trước giờ có thấy anh ta tính toán vậy đâu chứ!”

Cô vò đầu, liếc đồng hồ — khuya rồi.

Bèn vào nhóm bốn người nhắn:

Mì Cứng: [Xin lỗi nha, vừa nghe điện thoại. Mọi người còn chơi nữa không?]

Hot Boy: [Không.]

MÌ Cứng: [Không hỏi anh.]

Tiểu Mạch: [Không sao đâu, may quá, mai em còn có tiết sớm.]

Lạc Đà: [Khuya thế mà còn điện thoại, sao hả, anh nào gọi à?]

Mì Cứng: [Tôi cũng ước có QAQ]

Mì Cứng: [Tiếc là chưa thân đến mức đó thôi.]

Lạc Đà: [Ha ha ha, chắc đẹp trai lắm nhỉ?]

Mì Cứng: [Đẹp siêu cấp luôn! Tóc thôi cũng đẹp, tay còn đẹp hơn!]

Lạc Đà: [Có hình không?]

Mì Cứng: [Không có QAQ]