Nói rồi, cô tháo bảng tên đeo trước ngực, bỏ thẳng vào túi, ánh mắt dứt khoát hướng thẳng về phía tổ trưởng.
Đôi mắt cô đen láy, lông mi dài cong vυ"t. Dù không trang điểm cũng toát lên nét dịu dàng mơ hồ, tựa như thay cô cất lời: “Tôi nghỉ việc rồi, xin hãy tha cho tôi.”
Ấy thế mà tổ trưởng lại giả vờ như chẳng hiểu, còn rút điện thoại bấm bấm:
“Vậy quán cá nướng dưới lầu nhé? Ngon lắm, phải xếp hàng mới có chỗ, tôi đi lấy số trước.”
Anh ta loay hoai bấm vài thao tác rồi ngẩng đầu, cười tươi như hoa:
“Biết đâu đây là bữa cuối cả nhóm mình ngồi với nhau, sau này phải giữ liên lạc nha.”
Thiên Linh chỉ biết ngồi lặng thinh, không buồn đáp lại.
Ngay cả một cái liếc mắt, cô cũng chẳng thèm dành cho anh ta.
Cầm tờ giấy nghỉ việc, cô thẳng thừng rời khỏi chỗ ngồi.
HC Entertainment – một công ty game non trẻ mới lập ba năm. Quy mô vừa phải, không quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, thủ tục hành chính cũng không rườm rà. Thậm chí đến hợp đồng cạnh tranh cũng chẳng cần ký.
Giờ Thiên Linh chỉ cần cầm tờ đơn nghỉ việc, đi hết các phòng ký tên, cuối cùng đem cho HR đóng dấu xác nhận là xong.
Mới ba bốn giờ chiều, cô cũng chẳng vội. Thảnh thơi đi pha cho mình một cốc cà phê, ngồi bên cửa sổ, lòng lâng lâng phấn khởi.
Mở điện thoại, cô hò hét trong group bạn cùng phòng ở ký túc xá:
Nếp Nếp Nhỏ Bện Thừng: [Cuối cùng cũng thoát rồi!!!!!! Tao muốn về ký túc nằm ba ngày ba đêm!!! Chơi game ba ngày ba đêm!]
Nếp Nếp Nhỏ Bện Thừng: [Tao muốn gọi đồ ăn ngoài ba ngày liền!!! Không ai được ép tao đi ăn liên hoan hết!]
Chẳng bao lâu, bạn cùng phòng Ấn Tuyết đã phản hồi lại:
Ấn Tuyết: [Nhỏ thôi, ở Trung tâm Thương mại Thế giới tao cũng nghe thấy tiếng mày cười rồi đấy].
Ấn Tuyết: [Nhưng mà mày thực sự quyết rồi à? Không suy nghĩ thêm chút nào sao?]
Ấn Tuyết: [HC tốt vậy mà, đãi ngộ cao, bao nhiêu người muốn vào còn không được. Năm nay trường mình cả mấy chục đứa đi phỏng vấn, cuối cùng chỉ tuyển mỗi mày thôi đó].
Ấn Tuyết: [Tao thấy chút “khó chịu” của mày hoàn toàn có thể nhắm mắt bỏ qua, vì tiền mà].
Nói thật, Thiên Linh chẳng “chút xíu bức xúc” nào hết. Ý kiến cô dành cho HC này to lắm chứ!
Một tổ trưởng suốt ngày rình rập lôi người ta đi ăn, một chủ nhiệm gu thẩm mỹ thì kỳ cục hết chỗ nói, đồng nghiệp thì tay mọc ra nhưng cái gì cũng thích nhờ vả, chưa kể cái điều hòa mùa hè thì 15 độ, mùa đông thì 30 độ…
Ai chưa từng trải qua sẽ không hiểu nổi mấy “chuyện vặt” đó nó bào mòn tinh thần con người khủng khϊếp thế nào.
Thiên Linh vốn là một nữ sinh đại học chỉn chu. Thế mà từ khi vào đây làm việc, có khi lười đến mức… chẳng buồn gội đầu nữa.
Nghĩ đến tương lai cứ tiếp tục sống mờ mịt thế này, cô quyết định dứt khoát buông bỏ kịp thời.