Chương 18

Nghĩ lại — trước mặt chỉ là một bạn game thôi mà, việc gì phải ngại?

“Phải đó.” Cô bật loa ngoài, ngẩng đầu nói tỉnh rụi:

“Thì sao? Tôi thích người ta thì sao? Chẳng lẽ anh chưa từng thầm thích ai à?”

“Chưa.”

Anh đáp không cần suy nghĩ.

Cô sững người.

Rồi cả hai im lặng.

Một lát sau, giọng anh lại vang lên, vẫn mang chút lười nhác đặc trưng:

“Tôi không làm nổi cái chuyện gọi là thầm thích ấy đâu.”

Cứ như thể “thầm thích ai đó” là chuyện đáng xấu hổ lắm vậy.

Thôi bỏ đi.

Nói nhiều với anh ta làm gì cho mệt.

“Anh cứ nói phét đi.” Nhạc Thiên Linh đeo tai nghe, giọng chán chường: “Lên game chưa? Nhanh đi.”

Đối phương chẳng nói chẳng rằng, cạch một tiếng, cúp thẳng cuộc gọi.

Cô ngẩn người: “Ủa… bị gì vậy trời?”

Không hiểu nổi.

Cô xoa cổ, gửi cho Ấn Tuyết hai tin nhắn, rồi mới đăng nhập game.

“Chỉ có tôi với anh hả?” – Cô mở danh sách bạn bè: “Tiểu Mạch với Lạc Đà đâu, chưa online à?”

Vừa dứt lời, hai cái ID kia nối đuôi nhau sáng đèn.

Tiểu Mạch vẫn như mọi khi — quên mở mic.

Còn Lạc Đà thì vừa vào đã hỏi ngay:

“Ơ, Lâm Tầm, ông cũng on à? Tưởng hôm nay công ty ông tiệc tùng?”

Lâm Tầm “hừ” một tiếng trong mũi, giọng kéo dài nhàn nhạt:

“Bị bom rồi.”

“Wow.”

Nhạc Thiên Linh bật cười:

“Người ta bom anh mà sao giọng vẫn kênh kiệu như thể chính anh bom người ta vậy?”

Lạc Đà cười hề hề:

“Nó từ nhỏ đã cái kiểu đó rồi!”

“Ơ?” Thiên Linh ngạc nhiên: “Hai người quen nhau từ nhỏ à?”

“Đúng rồi,” Lạc Đà nói: “tụi tôi coi như mặc chung một cái quần lớn lên đó.”

Tiểu Mạch cuối cùng cũng bật mic:

“Nhà ở tầng trên tầng dưới. Mỗi lần ba mẹ nó mắng, bên nhà tôi còn nghe rõ từng chữ.”

“…”

Lâm Tầm cắt ngang:

“Hay là tôi solo, để ba vị ở lại tám chuyện cho vui?”

Tiểu Mạch giật mình, lúc này mới phát hiện mình chưa chuẩn bị nhân vật.

Lâm Tầm lạnh mặt, vào trận, không nói thêm lời nào.

Nhưng Nhạc Thiên Linh lại hứng thú hỏi:

“Hồi nhỏ anh ta có từng thích ai không?”

Một khoảng im lặng kỳ dị.

Chỉ còn tiếng động cơ máy bay ầm ầm bay qua màn hình mưa nhiệt đới.

Rồi Lạc Đà bật cười khẽ.

“Ủa sao hỏi vụ đó?”

Thiên Linh chống cằm:

“Nãy nói chuyện, anh ta bảo chưa từng thích ai. Tôi thấy chảnh quá, nên hỏi thử.”

“Thế thì tôi chịu,” Lạc Đà nói: “tôi lớn hơn nó cả chục tuổi, mấy chuyện đó nó có kể đâu.”

Rồi quay sang hỏi Tiểu Mạch: “Còn ông, biết không?”

Tiểu Mạch đáp rất nghiêm túc:

“Không thấy nó bao giờ thân với cô gái nào cả, cũng chưa nghe nhắc tới ai…”

Ừ, nghe cũng hợp lý.

Chắc kiểu “trạch nam chân chính”, tình cảm đều hiến dâng cho mấy cô vợ 2D rồi.

Đang lúc Thiên Linh bắt đầu chán, Tiểu Mạch lại nói thêm:

“À khoan, dạo gần đây hình như nó hay nhắc đến một cô gái.”

Thiên Linh và Lạc Đà đồng loạt dựng tai:

“Hử?”

“Ai?”

Tiểu Mạch: “Là cậu đó.”

Thiên Linh chớp mắt: “Tôi á?”

“Ừ. Nó nói chưa từng thấy cô gái nào trong game mà một mình đuổi theo cả team người ta đánh tới cùng như cô cả.”

Lạc Đà: “…”

Thiên Linh: “…”

“Cảm ơn nha,” cô nhướn mày, giọng nhàn nhạt: “khen kiểu đó chắc tôi vui chết mất.”

Cô ngáp dài, thấy nhân vật mình đã nhảy dù đáp đất, liền tách khỏi chế độ theo sau Lâm Tầm.

Nhưng rồi lại thấy kỳ kỳ…

Người ta đang là trung tâm của vụ tám chuyện mà, thế mà anh ta im re, không phản bác lấy một câu — lạ thật, chẳng giống anh chút nào.