Chương 15

Anh ta còn hí hửng nghĩ, bắt được cái sơ hở này rồi, tha hồ rêu rao khắp công ty.

Quả nhiên, xung quanh mấy cái bàn làm việc đã có người hóng hớt, lén ngẩng đầu nhìn sang.

Thế mà nhân vật trung tâm — Cố Tầm — lại trông như sắp ngủ gật đến nơi.

Anh thong thả bước tới bên Map, cúi người, đặt tách cà phê xuống ngay cạnh chuột anh ta.

Bóng anh đổ trùm lên người Map.

Một tay Cố Tầm thò ra, khẽ kéo chuột, di chuyển con trỏ đến đoạn chữ trên màn hình, chọn mấy ký tự: “XUN LIN.”

Anh đứng thẳng dậy, giọng thản nhiên:

“Năm đó tôi còn đi học, làm bài tập nhiều lắm. Khi ấy tôi dùng tên là Lâm Tầm.”

Rồi anh nghiêng đầu, nhìn Map, hỏi nhẹ một câu:

“Còn anh… khi đó đang ở đâu nhỉ?”

Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, chiếu lên đôi mắt dài hẹp của Cố Tầm, giọng nói thong thả mà chứa đầy một tia khinh miệt nhẹ nhàng đến lạnh sống lưng.

Map á khẩu, há miệng mà không thốt được câu nào.

Cố Tầm nhấc lại cốc cà phê của mình, chẳng buồn liếc ai, ung dung bước đi giữa hàng chục ánh mắt dõi theo.

Dịch Hồng nhanh chân đuổi kịp, khẽ huých vai:

“Hóa ra cậu đổi tên à?”

“Ừ.”

“Ủa, sao đổi vậy? Tên cũ đâu có tệ mà?”

Cố Tầm nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dửng dưng nhìn về phía trước, giọng nhàn nhạt mà đầy kiêu ngạo:

“Tên cũ bình thường quá, không xứng với tôi.”

Dịch Hồng: “…”

Sau câu đó, anh ta biết điều im luôn.

Hai người đi qua cửa sổ chưa kéo rèm, nắng chiều vàng rực tràn vào.

Cố Tầm dừng lại, chậm rãi tiến đến bên cửa, nhìn lên mấy đám mây kỳ lạ trên trời.

Ánh sáng nhuộm lên khuôn mặt anh, đường nét vốn sắc sảo cũng trở nên dịu dàng.

Vài giây sau, anh rút điện thoại, giơ lên chụp một tấm.

Tầng 19 – bộ phận game di động, một góc vắng người.

Ấn Tuyết: [Hahahahaha, thật hả trời???]

Ấn Tuyết: [Đề nghị đăng lên group Douban “Những pha mất mặt vì trai”]

Ấn Tuyết: [Tao cười muốn sặc cơm rồi đây nè!]

Vừa bước ra khỏi thang máy, Nhạc Thiên Linh đã nhào ngay vào nhóm chat ký túc xá, trút cơn bực dọc, nhưng đáp lại cô chỉ toàn là tiếng cười trêu chọc, chẳng một lời an ủi.

Nếp Nhỏ Bện Thừng: [Tao chỉ cần nhớ lại cảnh tượng vừa rồi là tóc gáy dựng đứng, ngón chân co rút luôn. Mà mày còn cười được, muốn ăn đấm à?]

Ấn Tuyết: [Mày phải đổi góc nhìn chứ.]

Ấn Tuyết: [Nghĩ mà xem, người ta mới đến ngày thứ hai, hai đứa gặp nhau tận hai lần rồi đó.]

Ấn Tuyết: Nếu mày không nghỉ việc, biết đâu ngày nào cũng được gặp ảnh, cùng đi ăn, đi team building, có khi còn… lửa gần rơm nữa kìa.

Ấn Tuyết: [Mà khoan, sao hôm nay mày lại vác mặt về công ty vậy?]

Tại sao à?

Chẳng phải vì muốn tình cờ gặp lại Cố Tầm sao?!

Nhạc Thiên Linh nhìn mấy dòng tin mà thấy như có cái búa nện thẳng xuống đầu mình — choáng một phát, rồi đầu óc lại tỉnh hẳn.

Phải rồi!

Nếu cô quay lại làm việc, biết đâu ngày nào cũng đi cùng chuyến tàu điện với anh, lại còn đủ lý do để bắt chuyện.

Vậy thì sao Cố Tầm có thể quên tên cô được nữa chứ?

So với anh ta, mấy khuyết điểm của công ty chẳng đáng là gì cả!

Nói thẳng ra — đây chẳng phải là ông Tơ bà Nguyệt dùng còng số 8 trói hai người họ lại sao!

Cô mà không nắm lấy cơ hội này thì khác gì “chó cắn thần Cupid” — quá uổng cho tấm lòng mai mối của vũ trụ!

Nghĩ đến đây, Nhạc Thiên Linh quên sạch chuyện “găng tay” ban nãy, quay phắt người, dấn bước đến nút thang máy.

Nhưng khi cửa mở ra, chân cô lại dính chặt tại chỗ.

Cúi đầu xuống, cô nhớ lại dáng vẻ hùng hổ “tám con ngựa kéo cũng không quay lại” lúc nộp đơn nghỉ việc — mà giờ đây…