Cô không dám nói thêm, cũng chẳng dám nhìn anh. Cứ thế nhìn chằm chằm vào bảng số tầng, mong nhanh thoát.
Thế mà tai vẫn nghe rõ mồn một cuộc đối thoại sau lưng:
“Tối nay bộ phận tôi với bên anh ăn chung nha, coi như tiệc chào đón nhân viên mới.”
“Ừ.”
Đến đây, thang máy dừng đúng tầng cô cần.
Cô thở phào, ngẩng đầu lên — lại bắt gặp ánh mắt anh phản chiếu trong cửa inox.
Cô giật mình, quay ngoắt người bước ra.
Lúc này trong thang chỉ còn lại Cố Tầm và người đàn ông kia.
Thực ra, gọi “đàn ông trung niên” là do góc nhìn của Nhạc Thiên Linh thôi.
Tóc anh ta đã lấm tấm bạc, gương mặt có phần phong sương, nhìn qua ai cũng nghĩ ngoài ba mươi.
Nhưng thật ra, anh mới hai mươi bảy.
Người đó huých khuỷu tay vào Cố Tầm:
“Ê, cô gái lúc nãy, cậu quen hả?”
Cửa thang máy còn chưa khép lại, Cố Tầm đã liếc thấy bóng lưng cứng đờ của Nhạc Thiên Linh đi khuất, anh hơi nhướng mí mắt, giọng nhàn nhạt:
“Gì thế?”
Người đàn ông đi cùng tên là Dịch Hồng, mới vào Bộ phận Sự nghiệp số Chín được một năm, nhưng quen biết Cố Tầm đã bốn năm rồi.
Tự nhận mình là tiền bối, anh ta thấy có trách nhiệm phải “phổ cập kiến thức công ty” cho đàn em.
“Cô gái bên bộ phận game di động, họa sĩ thiết kế nguyên bản.”
Dịch Hồng giơ ngón cái lên: “Xinh không? Trước khi cậu tới, cô ấy là gương mặt đại diện của công ty đấy.”
“Nói đâu xa, hồi cô ấy mới đến, cả công ty náo loạn. Mấy ông dev ngày nào cũng kiếm cớ qua bàn cô ấy đặt đồ ăn vặt. Sau này bên họ tách sang phòng làm việc riêng, nên ít thấy hơn.”
“Cô ấy nổi tiếng lắm nhé, weibo có hơn chục vạn fan cơ. Nhưng nghe nói phát hiện đồng nghiệp mò được acc của mình, cô ấy dỗi luôn, nghỉ đăng bài. Ai da, mấy người này cũng thật là…”
“Nghe đồn cô ấy muốn chuyển sang bộ phận mình. Nhưng cô ấy chuyên làm game tình cảm otome, khác xa phong cách bên mình lắm. Không biết có hy vọng không nữa…”
Dịch Hồng đang thao thao bất tuyệt thì bên cạnh bỗng vang lên một tiếng ngáp nhẹ, “ha~”.
Âm thanh ấy khiến anh ta cứng đờ, từ từ ngẩng lên — chỉ thấy Cố Tầm tựa người vào vách thang máy, đầu nghiêng, mắt lim dim như thể sắp ngủ đến nơi.
Dịch Hồng há hốc miệng, sững người ba giây rồi nghẹn ra một câu:
“Cậu… cậu buồn ngủ á?”
Ánh mắt chất vấn, vẻ mặt kinh ngạc.
Cố Tầm thì chẳng nói chẳng rằng, hàng mi cụp xuống, cả người toát ra cái khí chất lười biếng không chịu nổi: “Ừ, tôi nghe cậu nói mà buồn ngủ luôn rồi, nói thêm tí chắc tôi ngất tại chỗ mất.”
Đúng lúc đó, “ting” — thang máy mở cửa tầng 24.
Trong lúc Dịch Hồng vẫn đang đơ ra, Cố Tầm thản nhiên bước ra, rẽ trái vào phòng pha trà.
Hai giây sau, Dịch Hồng cũng lật đật chạy theo.
“Ơ kìa, cậu thật sự buồn ngủ hả?”
Anh ta nhìn kỹ mới thấy vành mắt Cố Tầm hơi trũng, dáng vẻ đúng là thiếu ngủ thật, bèn nói:
“Cậu thức khuya à? Sao nhìn uể oải thế?”
Cố Tầm rót cà phê, giọng nhạt:
“Thử bị người ta quấy rầy giữa đêm xem có tỉnh táo nổi không.”
“Ha, tôi thì không bị ai làm phiền đâu, vì đêm tôi chưa ngủ.”
“…”
Cố Tầm lười đáp.
Hai người vừa ra khỏi phòng trà, đi ngang khu làm việc chung thì có người gọi giật lại.
Một anh chàng đeo kính dày cộp — dân dev, mọi người trong phòng hay gọi là Map — đang ngồi trước màn hình đầy thông tin cuộc thi Ludum Dare, liếc nhìn Cố Tầm:
“Nghe nói cậu từng đoạt giải nhất LD #30 hả? Sao tôi không thấy tên cậu trong danh sách vậy?”
Cố Tầm dừng bước, quay đầu nhìn màn hình.
Map chống cằm, cười khẩy:
“Cậu năm nay mới bao nhiêu? LD #30 là năm 2014 tổ chức, khi đó chắc cậu còn học cấp ba? Học sinh trung học không phải làm bài tập à?”
Nghe vậy, Dịch Hồng khẽ nhướng mày — câu này đúng là có mùi “cà khịa”.
Thực ra ai trong nghề cũng biết Ludum Dare là một trong những cuộc thi làm game nhanh khó nhất thế giới. Dân chuyên nghiệp còn chùn tay, huống chi là học sinh.
Rõ ràng Map đang ngầm ám chỉ Cố Tầm nói phét.