Chương 10

Giọng anh trầm xuống, chậm rãi nói tiếp:

“Trong mắt đàn ông, phụ nữ chỉ chia làm hai loại thôi — đẹp và không đẹp.

Còn dịu dàng, tri thức hay đáng yêu gì đó… đều không quan trọng.”

“Anh nông cạn thật đấy!” Nhạc Thiên Linh nghiến răng.

Trên màn hình, cô nàng mặc váy hoa của cô giận dữ nhảy tưng tưng như con nít.

Người đàn ông ngồi xổm bên cạnh chẳng nói chẳng rằng.

Lạc Đà nghe xong thì phá lên cười ha hả:

“Mì Nhỏ, đừng nghe cậu ta nói vớ vẩn!”

Tiểu Mạch cũng hùa theo:

“Đúng đấy, đàn ông bọn tôi đâu có nông cạn như thế!”

Nhạc Thiên Linh cười gượng hai tiếng, vừa định đáp lại thì Lạc Đà lại nói:

“Tôi chỉ thích kiểu con gái dịu dàng, tri thức, xinh đẹp thôi!”

Tiểu Mạch thêm vào:

“Tôi thì mê kiểu đáng yêu, mềm mại cơ!”

“…”

Nhạc Thiên Linh không nói thêm được câu nào, bèn rút ra một quả lựu đạn, bóp chốt giữ hai giây rồi ném thẳng về phía hai tên đàn ông nông cạn kia.

“Chết đi cho rồi!”

“Ầm!”

Tiếng nổ vang dội, nhưng hai tên kia vẫn nhanh nhẹn né sạch.

Lạc Đà vẫn cái giọng ngứa tai ấy:

“Này Mì Nhỏ, tôi khẳng định chẳng người đàn ông nào thích kiểu phụ nữ nóng tính đâu nhé.”

Hai người bọn họ đùa qua đùa lại ầm ĩ cả lên, chỉ có Lâm Tầm vẫn ngồi sau tảng đá, im thin thít.

Mãi đến khi Nhạc Thiên Linh nghe thấy tiếng súng giảm thanh M24, cô còn tưởng anh ta đang bắn địch, liền giật mình quay lại:

“Ở đâu?!”

Lâm Tầm thản nhiên nói:

“Bắn nhầm.”

Khóe môi cô giật giật, đành tìm đại một gốc cây trốn vào.

Ngắm qua ống kính, khung cảnh yên tĩnh đến mức chẳng thấy một bóng người.

Vô thức, cô lại thả trôi suy nghĩ.

Nếu Cố Tầm cũng nông cạn như bọn họ…

Có lẽ cũng không tệ.

Ít ra, anh ta sẽ không lạnh nhạt nói “Không quen biết” với cô như vậy.

“Cô vẫn chưa trả lời tôi đâu đấy.”

Lạc Đà lại quay về chủ đề ban nãy:

“Cô xinh không?”

“Rất xinh.” Nhạc Thiên Linh nói thật: “Từ nhỏ đến lớn toàn được bầu làm hoa khôi trường.”

Trong tai nghe vang lên tiếng “hừ” nhẹ.

Cô lập tức nhận ra đó là tiếng của Lâm Tầm.

Nhạc Thiên Linh liền rút quả lựu đạn nữa, dí thẳng về phía anh:

“Anh nghi ngờ gì đấy hả?”

Nếu không phải trong game chỉ có lựu đạn mới làm tổn thương đồng đội, chắc cô đã vác súng chĩa thẳng vào đầu anh rồi.

Lâm Tầm chẳng đáp, chỉ đứng dậy chạy lên sườn dốc.

Cô liếc qua vòng bo, rồi cũng đuổi theo.

“Trùng hợp nhỉ.” Anh nói chậm rãi: “Tôi cũng từ nhỏ đến lớn toàn được gọi là hot boy trường.”

“…”

“Tôi nói thật đấy.”

“Tôi cũng nói thật.”

Trong tai nghe, Lạc Đà và Tiểu Mạch cười rộ lên, Lạc Đà còn thêm dầu vào lửa:

“Tôi làm chứng, thật mà!”

Nhạc Thiên Linh chẳng tin nổi.

Cảm giác này thế nào nhỉ?

Giống như bạn nói bạn là con gái ruột của Jack Ma, người ta lại bảo “Trùng hợp thật, tôi chính là anh trai ruột của cô đây.”

Cả hai đều nghĩ đối phương đang nói xạo.

Cô dứt khoát bắn mấy phát vào lưng anh, không buồn tiếp tục chủ đề vô nghĩa này nữa.

Gần một tiếng sau, ván thứ ba kết thúc.

“Không chơi nữa.” Lâm Tầm thoát game, chẳng thèm mở thùng đồ: “Tôi đi ăn cơm.”

Cô mới nhớ ra mình cũng chưa ăn tối, bèn nói:

“Ờ… tôi cũng đi ăn đây.”

Thoát game xong, mở WeChat ra đã thấy Ấn Tuyết nhắn tin từ năm phút trước:

Ấn Tuyết:[Tớ sắp tới trường rồi, định ăn ngay cổng trường. Cậu ăn chưa? Ra luôn không?]

Ấn Tuyết:[Trong phòng hết giấy với nước rửa tay rồi, ăn xong mình ghé siêu thị luôn nhé?]