Mùa đông ở Giang Thành lúc nào cũng âm u lạnh lẽo, mây mù dày đặc che kín bầu trời, chẳng thấy mặt trời đâu. Tiết trời xám xịt thế này khiến con người ta uể oải, chẳng còn chút tinh thần nào.
Giữa hành lang đông nghẹt, Nhạc Thiên Linh đứng đợi trước máy in. Xung quanh chỉ có tiếng máy móc chạy rì rì, thế nhưng trong mắt cô lại ánh lên vẻ háo hức tột độ.
Mấy giây sau, tờ giấy nghỉ việc từ từ được nhả ra khỏi máy in. Cô thở phào một hơi thật dài.
Một tuần trước, Thiên Linh đã nộp đơn xin nghỉ.
Hôm nay là thứ Ba, thủ tục cũng gần như xong cả rồi: nộp mail, đi ký vài bộ phận nữa là chính thức rời công ty.
Cô không giấu giếm, liền nhắn vào group chat nho nhỏ mà nhóm làm việc lập riêng:
Nhạc Thiên Linh: [Mọi người ơi, mình nghỉ việc rồi nhé. Hôm nay lo nốt thủ tục, tuần sau không còn tới nữa. Cảm ơn cả nhóm thời gian qua đã chăm sóc mình!]
Công ty game mà, vốn dĩ môi trường làm việc cũng chẳng mấy gò bó. Vừa nhắn xong, chẳng cần đợi hồi âm trong group, cả đống ánh mắt đã đồng loạt đổ dồn về chỗ ngồi của cô nhao nhao hỏi:
“Gì cơ? Cậu nghỉ á?”
“Tự nhiên đang yên đang lành nghỉ làm gì thế?”
“Sắp Tết đến nơi rồi, chọn đúng lúc này nghỉ là sao?”
“Không phải còn event Noel à? Card nhân vật cậu còn chưa vẽ xong kìa, sao bỏ ngang được?”
Câu hỏi dồn dập tới tấp, Thiên Linh chẳng kịp trả lời hết, chỉ còn cách đáp qua loa:
“À… Mình phải về trường làm đồ án tốt nghiệp. Sau này chắc sẽ về quê tìm việc luôn.”
Về quê làm việc đây là chuyện nhiều người trong phòng từng nghĩ đến, thế nên nghe xong cũng chẳng gặng hỏi thêm, chỉ có vài người tỏ vẻ bất ngờ. Rồi họ quay sang chất vấn tổ trưởng:
“Ơ tổ trưởng, sao anh không nói gì vậy?”
Thật ra, ngoài tổ trưởng thì chưa ai biết cô xin nghỉ. Người duy nhất buộc phải biết trước chính là anh ta – vì giấy tờ đầu tiên phải qua anh ký.
Điều bất ngờ là, với tính cách hay lắm chuyện như vậy, anh lại chẳng rỉ tai ai.
“Có gì to tát đâu.” Tổ trưởng vuốt mái tóc mái ngố của mình, tỉnh bơ đáp: “Tối nay tụ tập ăn một bữa đi. Coi như tiễn Nhạc Thiên Linh vậy.”
Thiên Linh nghe thế thì không nói gì ngay.
Nói cho công bằng, lý do số một khiến cô quyết định nghỉ việc, chính là vị tổ trưởng này.
Không hiểu sao, có lẽ ghét cảnh ăn cơm một mình, cứ dăm bữa nửa tháng lại lôi cả nhóm đi liên hoan. Ai mà không đi thì lập tức bị gắn mác “không hòa đồng”, bị giảng cho nghe nguyên cả bài học về tinh thần đồng đội.
Cô vốn nghĩ, mình chỉ là một sinh viên năm cuối đi thực tập, nên nhẫn nhịn tôn trọng đàn anh, đừng gây phiền phức. Thêm nữa, đồng nghiệp ai cũng nhiệt tình rủ rê, cô ngại từ chối nên đành hy sinh giờ nghỉ để tham gia.
Nhưng bây giờ thì khác.
Thiên Linh mỉm cười:
“Không cần đâu ạ, em cảm ơn.”