Chương 53

"Thế cậu ta một ngày đến tám lần làm gì?"

"Bằng không tại sao tôi nói cậu ta để tâm đến hai người! Haizz, cậu đúng là một câu cũng chẳng cho vào đầu mà." Chu Đại Cơ kinh thán trước dung lượng não nhỏ bé của Đoạn Lập Hiên, đành phải nói thẳng ra: “Người này kiêu ngạo lắm. Cậu xem cậu ta suốt ngày cười nói với ai cũng vui vẻ, nhưng đến bệnh viện hai năm rồi, một bữa tiệc cũng chưa đi. Ai mời cũng không được. Chỉ nói bận, không có thời gian."

"Với bệnh nhân cũng vậy à?"

"Cũng với bệnh nhân." Chu Đại Cơ bĩu môi: “Với đồng nghiệp đã vậy rồi thì với bệnh nhân có thể nhiệt tình được à? Làm việc theo quy củ thôi! Nhưng mà cậu ta có tiếng tốt. Trông trắng trẻo sạch sẽ, nói năng cũng nhẹ nhàng ôn hòa, không hề cáu gắt. Lúc mới đến thì cả viện tranh nhau, ai cũng muốn giới thiệu đối tượng cho cậu ta."

"Có yêu đương gì không?"

"Yêu đương cái rắm. Cả phòng toàn rắn, ở nhà tưởng mình là Hứa Tiên à. Hơn nữa tôi nghe nói," Chu Đại Cơ kéo ghế lại gần hơn, hạ giọng nói: “Nếu ca mổ không suôn sẻ, cậu ta còn cười thành tiếng nữa. Tóm lại người này hơi biếи ŧɦái, cậu nên cẩn thận đấy. Việc cậu ta quan tâm đến hai người, có thể là có mục đích gì đó. Tốt nhất là cậu nên hỏi rõ trước."

Đoạn Lập Hiên cụp mắt xuống, giữa hai lông mày dần dần nhăn lại thành chữ "xuyên". Lúc này thuốc tê đã tan, hắn cảm thấy như có cả vạn mũi kim đang cùng lúc đâm vào cánh tay mình.

Tác giả có lời muốn nói:

Đoạn Điềm Điềm: Mẹ, thằng cha này đúng là biếи ŧɦái.

Chu Đại Cơ: Phải không, tôi đã sớm cảnh báo cậu rồi, người này biếи ŧɦái.

Đoạn Điềm Điềm: Biếи ŧɦái vãi cả lìn. Một đêm có thể bày ra tám mươi trò quỷ quái.

Chu Đại Cơ: ...Ê này anh bạn, cậu đợi đã. Sao tôi nghe cứ thấy sai sai??

Tuyên bố: Đoạn gia không hề ngắn. Của cậu ta chuẩn đấy.

Ngoài ra, SM của hai người họ không cần dùng bánh trôi nhân đậu đỏ để nghẹn. Nhưng có thể sẽ phải dùng vòng cổ chó.

---------

Từ sau hôm Chu Đại Cơ nhắc nhở, Đoạn Lập Hiên bắt đầu chú ý đến Trần Hi Nam một cách vô tình hay hữu ý.

Không để ý thì thôi, một khi đã để ý mới phát hiện, người này đúng là không bình thường.

Đầu tiên là tần suất thăm khám. Mỗi ngày ít nhất cũng phải gặp cậu ta ba lần. Khi thì mặc áo blouse trắng, khi thì mặc áo ngắn tay màu xanh lá cây, khi thì mặc đồ thường; có lúc dặn dò xong là đi, có lúc ở lại ăn cơm, có lúc thì ngủ luôn trên ghế tựa.

Việc đến thường xuyên còn chưa nói, chủ yếu là quản quá rộng. Hút thuốc không được, uống rượu không được, ăn cay không được, ngủ muộn không được, xem điện thoại quá lâu cũng không được.

Gần đây đến cả chửi thề cũng quản, nói là tức giận không có lợi cho việc tiêu sưng. Hôm qua còn xách một thùng quả óc chó đến, bảo hắn không có việc gì thì cầm trên tay xoay xoay, mài mòn tính khí đi. Xoay nát rồi thì bóc ra ăn, tiện thể bổ bổ não.

Thật đúng là tức chết người mà. Bây giờ Đoạn Lập Hiên nghỉ ngơi trong phòng bệnh, cứ như học sinh cấp hai đang ngồi học bài vậy. Lúc nào cũng phải lo lắng thầy giáo đột nhiên đẩy cửa vào, phát hiện ra chiếc điện thoại giấu dưới vở bài tập.

Nhưng hắn phiền thì phiền, thật sự cũng không làm gì được người ta. Giống như Tôn Ngộ Không dù không có vòng kim cô, cũng sẽ không động thủ với Đường Tăng - bởi vì Tôn Ngộ Không biết ơn nghĩa.