"Tôi phải đến khoa cấp cứu một chuyến, gọi người bên khoa chỉnh hình đến trông cậu trước." Nói xong rót một cốc nước ấm đặt lên đầu giường, rồi mới đi ra ngoài nghe điện thoại.
Anh đi chưa được mười lăm phút, phó chủ nhiệm khoa chỉnh hình Chu Khải đã bước vào. Mấy năm nay đàn em của Đoạn Lập Hiên không ít lần mang tiền đến khoa chỉnh hình, qua lại cũng quen biết vài người. Chu Khải tính tình hoạt bát cởi mở, thích khoe khoang, rất thân thiết với Đoạn Lập Hiên và những người khác. Mấy năm nay tự truyền thông đang thịnh hành, ông ta còn tự lập một tài khoản video, ID là "Nói chuyện xương khớp". Đoạn Lập Hiên thấy ông ta làm màu, bình thường đều gọi là Chu Đại Cơ.
"Tiểu Trần nói cậu phản ứng sau phẫu thuật mạnh lắm."
"Nôn hết cả ruột gan rồi." Đoạn Lập Hiên cầm cốc nước ấm lên, do dự có nên uống hay không.
"Có thể là do thời gian phẫu thuật dài." Chu Đại Cơ ngồi lên ghế chăm sóc bên giường, vắt chéo chân: “Khớp khuỷu tay của cậu vỡ thành tám mảnh, cứ như một nắm xúc xắc vậy."
"Bao lâu thì khỏi?" Đoạn Lập Hiên cuối cùng cũng không uống ngụm nước đó, đặt cốc xuống: “Có phải phải mất mười ngày nửa tháng không?"
"Mười ngày nửa tháng??" Chu Đại Cơ ngạc nhiên trước sự lạc quan của hắn, lắc ngón trỏ đầy kinh ngạc: “Nửa năm cậu cũng chưa bê vác được đồ!"
Đoạn Lập Hiên suýt nữa bật dậy khỏi giường: "Nửa năm??!"
"Cậu đây là bị xoắn cộng thêm gập, kèm theo tổn thương thần kinh." Nói đến chuyên môn, Chu Đại Cơ cũng bắt đầu giảng giải: “Vết thương này rất khó hồi phục. Về sau phải liên tục bẻ tay, để tăng góc độ của khớp. Tập ít thì khớp sẽ bị dính cứng; tập nhiều thì dễ bị viêm khớp do chấn thương. Khó chữa lắm."
Đoạn Lập Hiên lúc này mới nhận ra vấn đề nghiêm trọng, vươn cổ hỏi: "Có thể hồi phục hoàn toàn không?"
"Khó." Chu Đại Cơ vẻ mặt tiếc nuối lắc đầu: “Đừng nói hồi phục hoàn toàn. Nếu tập không tốt, cả đời này cánh tay cũng không duỗi thẳng được, cứ như cái chân gà vậy."
Đoạn Lập Hiên ngẩn người ra một hồi lâu, tức giận chửi thề: "Đệt!!"
Chu Đại Cơ rất biết điều không hỏi nguyên nhân hậu quả, chỉ nói về tiên lượng: "Cậu cũng đừng quá lo lắng. Nếu hồi phục không tốt, để Tiểu Trần tìm ở chỗ khác mấy cái dây thần kinh không dùng đến, cắt ra nối cho cậu." Nói xong còn cảm thán một câu: “Tôi thấy cậu ta rất quan tâm đến cậu. Vừa nãy ở cửa khoa gây mê cứ lải nhải mãi, nói m
Đại Lượng cười hề hề phụ họa: "Nói thật đấy nhé, chân Nhị Ca đúng là dài. Nhìn xương ống chân này, y như người mẫu."
Đoạn Lập Hiên được xác nhận chân dài, đắc ý ra mặt. Ngồi ra giường uống một ngụm nước ấm, lại thần thần bí bí vẫy tay gọi Chu Đại Cơ: "Ê, lại đây."
Chu Đại Cơ là loại người thuộc dạng "chó cắn áo rách", lại hăm hở sáp lại gần: "Gì?"
"Bác sĩ đi thăm khám có quy định gì không?" Đoạn Lập Hiên hỏi: “Một ngày mấy lần?"
"Hỏi cái này mà làm ra vẻ bí hiểm làm gì!" Chu Đại Cơ cảm thấy hai lần hăm hở của mình đều bị lãng phí, bèn đẩy ghế ra xa một đoạn: “Chủ nhiệm một tuần hai lần, bác sĩ điều trị một ngày một lần, bác sĩ nội trú một ngày ba lần."
Đoạn Lập Hiên nhớ lại bảng tên của Trần Hi Nam, nghĩ mãi cũng không ra nội dung cụ thể. Chỉ có thể dựa vào số lần thăm khám để suy ngược lại: "Trần Hi Nam là bác sĩ nội trú à?"
"Thế ra những lời tôi vừa nói đều là xì hơi, toàn là rắm thúi phải không? Cậu ta là bác sĩ điều trị!"