Nhưng còn chưa kịp để hắn phản ứng, vẻ điên cuồng trong mắt Trần Hi Nam đã biến mất, còn dịu dàng cười với hắn một cái: "Anh Hai, chân anh dài thật đấy."
"À... Ừ." Đoạn Lập Hiên bị câu nịnh hót bất ngờ này làm gián đoạn dòng suy nghĩ, ngượng ngùng gãi gãi mặt. Cố nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, giả vờ như không có gì mà khiêm tốn: "Khụ, dài à? Cũng bình thường thôi."
"Dài." Trần Hi Nam đưa tay vuốt ve theo đường cong, giọng điệu tán thưởng càng thêm đậm: “Thân hình đẹp thật."
Đoạn Lập Hiên đột nhiên quay người lại, túm lấy bàn tay đang lơ lửng trên mông mình: "Bàn tay này của cậu cũng thật lợi hại!!"
Trần Hi Nam giật mình trong lòng, trợn tròn mắt nhìn hắn.
Chỉ thấy Đoạn Lập Hiên mặt mày rạng rỡ, mừng rỡ đập đập chân phải: "Muốn tè rồi! Nhanh nhanh nhanh! Đỡ tôi đi nhà vệ sinh!"
---
Trần Hi Nam nằm trên giường, không chút buồn ngủ.
Khoảng thời gian ở bên Đoạn Lập Hiên tối nay, từng phút từng giây đều vô cùng vui vẻ. Đối với anh mà nói, cười sảng khoái dường như đã là một chuyện rất xa vời, rất xa lạ.
Có lẽ là do trời sinh thông minh, cũng có lẽ là do bản tính lạnh lùng. Tóm lại trong ký ức của anh, dường như không có bao nhiêu ấn tượng sâu sắc về niềm vui tột độ, cũng không có nỗi buồn đau đớn tột cùng. Thậm chí ngay cả niềm vui thích vốn là lẽ thường tình của con người, cũng đã sớm bị một loại hưng phấn kỳ lạ thay thế. Đặc biệt là mấy năm nay, đứng giữa ranh giới của phẫu thuật và thực nghiệm, không có một chút nào hơi thở của cuộc sống thực.
Tóm lại anh giống như một diễn viên nhàm chán, cảm thấy bộ phim cuộc đời này không liên quan gì đến mình.
Nhưng duy chỉ khi đối mặt với Đoạn Lập Hiên, anh mới có thể toàn tâm toàn ý nhập vai -- sẽ vui vẻ, sẽ tức giận, sẽ mong đợi, sẽ bi thương.
Con người Đoạn Lập Hiên này, giống như một vũ trụ hỗn loạn. Không ngừng ca hát, nhảy múa, cuồn cuộn, sụp đổ, luôn luôn tràn đầy sức sống. Sức sống này mang đến cho hắn du͙© vọиɠ và đam mê, cũng làm tăng thêm tính người của hắn.
Trần Hi Nam vươn tay lên, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình đắm chìm trong ánh trăng. Đôi bàn tay không lớn, chưa từng xách đồ nặng, cũng chưa từng làm một chút việc nặng nhọc nào. Thon dài trắng nõn, đầu ngón tay ửng đỏ. Khua khoắng trong ánh trăng, giống như hai con bọ ngựa hoa lan đang chuẩn bị săn mồi.
Đôi bàn tay mềm mại, đánh nhịp trong đêm tối. Trái tim cứng rắn, cuộn trào sóng đen trong l*иg ngực.
Nói đó là một trái tim đang rung động mùa xuân thì không bằng nói, đó là một sự mê luyến cuồng loạn, một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, một tiếng kêu cứu thảm thiết.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhị thất: mười bốn ngày sau khi người chết.
Trần Lạc Lạc cậu đúng là biếи ŧɦái đấy. Cậu đúng là biếи ŧɦái. Chưa có gì mà đã sờ mó rồi đấy.
Đoạn Điềm Điềm cậu đúng là đồ ngốc. Khi đánh nhau không được để lộ lưng, khi ở một mình với tên biếи ŧɦái cũng không được!
---------
Trần Hi Nam chạy từ cuối hành lang đến.
Mặc bộ đồ phẫu thuật nhăn nhúm, đeo khẩu trang trên cổ. Đội mũ phẫu thuật nền xanh, in hình gấu túi koala nhái.
Anh vừa nói chuyện với y tá đẩy giường, vừa dùng lòng bàn tay làm ấm má Đoạn Lập Hiên. Phẫu thuật chỉnh hình thuộc về công việc nặng nhọc, nhiệt độ trong phòng thường được điều chỉnh rất thấp. Lúc này Đoạn Lập Hiên lạnh đến run cầm cập, răng trên răng dưới va vào nhau lập cập: "Lạnh...lạnh...lạnh quá."