Chương 45

Nhân lúc Đoạn Lập Hiên đắp mắt, ánh mắt Trần Hi Nam dần trở nên táo bạo. Nhìn một lúc, cậu bắt đầu hiểu tại sao người này lại để râu.

Độ tinh xảo của ngũ quan Đoạn Lập Hiên giảm dần từ trên xuống dưới. Nếu đeo khẩu trang lên thì có thể nói là khá đẹp trai: một đôi lông mày rậm rạp, sắc nét nằm trên đôi mắt sắc bén, có thần.

Sống mũi cũng coi như cao thẳng, nhưng đầu mũi tròn trịa, không có gì đặc biệt. Nhưng đến miệng thì lại có vấn đề rõ ràng: vừa hẹp vừa mỏng, như kiểu nhai trầu nhiều quá.

Độ rộng lý tưởng của miệng đàn ông, đại khái phải bằng 40% chiều rộng khuôn mặt. Mà miệng của Đoạn Lập Hiên rõ ràng là quá nhỏ, chỉ rộng bằng cánh mũi. Khiến cho nửa dưới khuôn mặt bị trống trải quá nhiều, tổng thể trên nặng dưới nhẹ.

Cổ nhân có câu, đàn ông sợ miệng nhỏ, đàn bà sợ mũi to. Ý là đàn ông miệng nhỏ thì không có khí phách, khó thành đại sự. Còn đàn bà mũi to thì tham vọng lớn, không thích hợp cưới về nhà. Tuy đều là những thứ cặn bã phong kiến, nhưng thực sự ảnh hưởng đến thẩm mỹ của đại chúng.

Bộ râu quai nón trước đây của Đoạn Lập Hiên được tỉa khá khéo léo. Vừa sửa được khuyết điểm miệng nhỏ, lại còn mang chút vẻ bất cần đời. Nhưng chắc hắn không ngờ, khuyết điểm mà hắn ra sức che giấu, lại có người thấy đáng yêu. Thậm chí còn phải nhấn mạnh thêm - đặc biệt đáng yêu.

Trong mắt Trần Hi Nam, Đoạn Lập Hiên không có khuyết điểm. Tất cả mọi thứ của hắn đều là tuyệt tác của tạo hóa, từng chút từng chút đều đâm thẳng vào tim cậu.

Mây che khuất mặt trời, cảm giác mất kiểm soát như say nắng lại ập đến. Muốn chạm vào hắn, ôm hắn, hôn hắn. Cũng muốn trừng phạt hắn, trêu chọc hắn, bắt nạt hắn...

"Đi làm việc đi." Đoạn Lập Hiên ném khăn mặt lên tủ đầu giường, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cậu: “Tôi không làm phiền cậu nữa, ở yên đấy."

"Hôm nay tôi có thể tan làm sớm." Trần Hi Nam dựa lưng vào ghế, giấu đi du͙© vọиɠ trong mắt: “Tan làm tôi sẽ qua đây, giúp anh làm vật lý trị liệu."

"Không phải chỉ là vận động một chút thôi sao, tôi tự tập được."

"Vật lý trị liệu không phải chỉ đơn thuần là tập luyện, mà là một quá trình điều trị tổng hợp, cần phải có người chuyên nghiệp lên kế hoạch."

"Vậy cậu giới thiệu cho tôi một... ừm, người chuyên nghiệp."

Ý của Đoạn Lập Hiên là muốn bỏ tiền ra mua dịch vụ, không ngờ Trần Hi Nam lại hoàn toàn hiểu lầm. Cậu cười lạnh lùng, lại bắt đầu cà lăm: "Đoạn tiên sinh muốn chuyên nghiệp đến mức nào đây? Có cần tôi in cho anh mấy bản sơ yếu lý lịch, để anh sàng lọc kỹ càng không?"

Từ "kỹ càng" còn nhấn nhá lên xuống, kỳ quái hết sức.

Đoạn Lập Hiên không hiểu sao người này lại đột nhiên chua loét như vậy, nhíu mày giải thích: "Lưỡi cậu bị gãy à? Tôi không phải sợ cậu làm không công sao. Bên tôi, cái đó... tiền không thành vấn đề."

Trần Hi Nam khựng lại một chút, vội ho khan hai tiếng. Nghiêm túc nói: "Nói chuyện tiền bạc thì tầm thường quá. Tôi là bác sĩ điều trị của anh, không ai hiểu rõ tình hình của anh hơn tôi. Hơn nữa tập luyện phục hồi chức năng không phải chuyện đùa, cần phải đeo dụng cụ phù hợp. Tay trái của anh còn chưa nối lại, xương sườn cũng bị nứt..."

Đoạn Lập Hiên chỉ cảm thấy da đầu tê dại, vội vàng cắt ngang bài diễn văn của cậu: "Được được được cậu làm đi! Cậu làm. Trần Nam Bắc Trần Đông Tây gì cũng không được, chỉ có Trần Tây Nam mới ổn!" Nói xong ngửa mặt ra gối, tay che trán thở dài: “Ôi mẹ ơi. Tôi thật sự sợ cậu rồi."