Chương 32

Con rắn này chính là Tiểu Tiểu. Được anh ta nuôi từ bé đến lớn, rất quen mùi người, không trốn tránh cũng không tấn công. Ngoại trừ việc từng "thả bom" vào Hàn Vĩ một lần, không có tiền án tiền sự nào. Ngay cả với những "món ngon" khác trong bể cảnh, nó cũng chưa bao giờ tỏ ra hung hăng.

Lúc này, Tiểu Tiểu cuộn tròn bên cạnh Trần Hi Nam, im lặng như một củ khoai tây. Trong bóng tối, nó nhìn về phía chủ nhân, dường như biết anh ta chưa ngủ.

Trần Hi Nam quả thực chưa ngủ. Dù đã bận rộn hai ngày một đêm, nhưng bây giờ anh ta không hề buồn ngủ. Hình ảnh của Đoạn Lập Hiên cứ lởn vởn trong đầu óc mệt mỏi của anh ta. Lúc thì hắn mở mắt chửi bới, lúc thì ánh mắt nóng rực, lúc thì vẻ ngoài ngang tàng, ngông cuồng.

Rõ ràng là sau khi thuốc tê hết tác dụng, đau đến mức trán nổi gân xanh, miệng vẫn còn khoác lác: "Bị bổ đầu cũng chẳng sao". Vào phòng chăm sóc đặc biệt còn từ chối bơm giảm đau, cứ khăng khăng nói mình ngủ được.

Haiz, người ta theo phong cách "chết cũng phải yêu", còn hắn thì "chết cũng phải làm màu".

Nhưng Đoạn Lập Hiên chân thật không chỉ không làm anh ta thất vọng, mà còn khiến anh ta càng thêm si mê.

Răng nanh nhỏ xinh, giống như một đôi răng rắn. Cắn vào tim anh ta, tiêm vào chất độc ngọt ngào. Như thuốc an thần, như thần dược, như adrenaline, khuấy đảo tâm trí anh ta.

Có câu nói rất hay: Kɧoáı ©ảʍ không nằm giữa hai chân, mà nằm giữa hai tai. Trần Hi Nam lang thang trong vùng đất pháp ngoại của tư tưởng, mặc sức phóng túng.

Lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác khi chạm vào bụng hắn, giống như một miếng thạch lạnh lẽo. Bàn chân cỡ 42, móng chân cắt rất ngắn. Mắt cá chân gầy guộc như thép, nếu đeo thêm sợi dây xích, sẽ trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Thêm hai chiếc chuông nhỏ, chạm vào nhau leng keng...

Tròng kính của anh ta phản chiếu ánh sáng, ngón áp út xoa xoa môi dưới. Miệng cười ha hả, nhưng không phát ra tiếng động. Trong bóng tối, chỉ có tiếng rắn thè lưỡi rít rít.

Trần Hi Nam tháo kính đặt lên gối, chậm rãi xoay người nằm sấp. Tưởng tượng ôm Đoạn Lập Hiên vào lòng, bên tai bỗng vang lên giọng nói của Đại Bàng: "Nhị ca đây là "xung quan nhất nộ vi hồng nhan"!"

Ầm một tiếng, hứng thú của anh ta tan biến. Lại lật người trở lại, áp mũi vào lớp vảy của Tiểu Tiểu.

Anh ta tủi thân nghĩ, hồng nhan đó chắc chắn không phải vợ của Đoạn Lập Hiên, vì lúc ký giấy phẫu thuật cũng không thấy nhắc đến. Không phải vợ, vậy là bạn gái? Nhưng nếu là bạn gái, sao không đến thăm? Hay là không thể đến? Tại sao không thể đến?

Trước mắt lại hiện lên vẻ mặt lúng túng của Đại Bàng và những người khác, tim anh ta thót lại - Chờ đã.

Hồng nhan này... lẽ nào là vợ của người khác?

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Lạc Lạc nhặt được Tiểu Tiểu. Ừm. Là của ta rồi. (Cất vào túi)

Trần Lạc Lạc nhặt được Đoạn gia. Ừm. Cũng là của ta rồi. (Kéo vào chăn)

Về việc bác sĩ Trần yêu rắn, ở đây chủ yếu có ba mục đích:

1. Rắn là biểu tượng của cây gậy Asclepius. Ẩn dụ cho thân phận bác sĩ của anh ta.

2. Rắn là ác quỷ trong vườn Địa Đàng. Ẩn dụ cho việc anh ta đã tự tay gϊếŧ chết Chúa, như linh hồn lang thang trong thế gian.

3. Rắn mang ý nghĩa của sự dẻo dai. Ẩn dụ cho lớp vỏ bọc cứng rắn bên ngoài, bên trong là khát khao mãnh liệt.

Trần Hi Nam tên dê xồm này, người ta còn chưa biết anh ta tên gì, anh ta đã dùng não "làm thịt" người ta tám trăm lần rồi.