Nói đến sở thích yêu động vật biến nhiệt của Trần Hi Nam, chắc là do gen di truyền.
Nhớ hồi anh ta học mẫu giáo, cô giáo giao bài tập về nhà nhân Ngày Mẹ với đề bài: Quà tặng cho mẹ.
Bọn trẻ khác đều gấp giấy, vẽ thiệp các kiểu. Chỉ mỗi anh ta cặm cụi đào bới ở chân tường cả buổi, rồi lôi ra một con cóc nhét túi quần. Tối hôm đó, anh ta lén lút đến bên mẹ, đè chặt túi quần, vẻ mặt bí hiểm nói: "Mẹ. Nhắm mắt lại."
Mẹ anh ta thấy vẻ mặt nghiêm túc của con trai, ruột gan như muốn tan chảy. Bà đưa tay nhắm mắt lại, miệng còn vui vẻ hỏi: "Lạc Lạc chuẩn bị gì cho mẹ..."
Chưa nói hết câu, bà đã cảm thấy có gì đó sai sai. Thứ trong lòng bàn tay bà lành lạnh, mềm mềm, mà còn động đậy nữa chứ.
Bà mở mắt ra, hét lên một tiếng thất thanh. Định ném ra xa nhưng lại ném trúng mắt cá chân mình. Bà giật nảy mình như bị điện giật, lăn lộn trên giường, la hét thảm thiết.
Tiếp theo là tiếng "cạch cạch cạch cạch" vang lên từ ngoài cửa sổ - Tiếng la hét quá ầm ĩ, hàng xóm đều mở cửa sổ ra xem náo nhiệt.
Tuy nhiên, sau đó bố mẹ anh ta không hề trách mắng. Chỉ thả con cóc về tự nhiên, rồi thay ga giường mới. Hai vợ chồng nghĩ đơn giản: Trẻ con tò mò, lớn lên sẽ hết thôi.
Nhưng họ không ngờ rằng, sự "biếи ŧɦái" của Trần Hi Nam ngày càng tăng theo tuổi. Từ nhện đến thằn lằn, từ rùa đến cóc, từ bọ cạp đến rắn.
Và con đường "biếи ŧɦái" của anh ta cuối cùng dừng lại ở loài rắn.
Nhớ năm 12 tuổi, anh ta về quê ngoại chơi hè. Buổi trưa vừa từ bờ sông về, thấy một con rắn lớn cuộn tròn ở gốc tường. Vảy màu nâu, toàn thân loang lổ những đốm đen. Dài đến một mét rưỡi, đang ngóc đầu thè lưỡi đen xì.
Anh ta nhận ra ngay, đây là rắn lục đuôi trắng thuộc họ Rắn lục. Nọc độc cực mạnh, khét tiếng. Vì màu nâu đen và mùi tanh nồng nặc, người dân địa phương gọi loại rắn này là "khăn mùi chó".
Lúc đó, phản ứng đầu tiên của anh ta khi nhìn thấy con rắn này, theo lời anh ta tự nói, là: 12 vùng cụ thể trong mạng lưới thần kinh não được kích hoạt đồng thời.
Nhưng tiếc là, sau buổi trưa con "khăn mùi chó" đã bỏ đi. Đi mất hút, không để lại dấu vết.
Trần Hi Nam vừa tiếc nuối, vừa lần đầu tiên nảy ra ý định nuôi rắn. Thời đó chưa có thị trường thú cưng bò sát, anh ta tự tay "mua hàng miễn phí". Bờ sông, bụi cỏ, đống củi... Cả mùa hè, ngày nào anh ta cũng đi tìm rắn.
Người ta cứ nghĩ mãi về điều gì, ắt sẽ có ngày gặp được. Ngay trước ngày anh ta phải rời đi, một con rắn hổ mang chúa xuất hiện ở vườn rau trước nhà.
Rắn hổ mang chúa hay còn gọi là rắn hoa cỏ, danh tiếng tốt hơn "khăn mùi chó" nhiều. Tục ngữ có câu: "Một nơi có rắn hoa cỏ, mười dặm không rắn độc". Tuy rắn hoa cỏ không có độc, nhưng nó lại là loài rắn độc nhất - vì nó thích ăn rắn.
Rắn hoa cỏ hung dữ với đồng loại, nhưng lại rất hiền lành với con người. Thêm vào đó là thuộc tính "thùng rác", nên được người dân địa phương gọi thân thiết là rắn nhà.
Trong thị trường rắn cảnh nội địa, rắn hổ mang chúa cũng không phải hiếm. Nó to lớn, chịu lạnh tốt, hiền lành, nhưng có một nhược điểm: Khi sợ hãi sẽ thả bom thối. Mùi hôi như trứng thối để cả tháng, mười ngày nửa tháng cũng không hết.
Con rắn hoa cỏ dưới lá cải thảo còn nhỏ, chỉ bằng ngón tay út. Trần Hi Nam xách đuôi nó lên, nâng niu cất vào túi.