Chương 27

"Ôi chao, không thể nói vậy được!" Đại Lượng vỗ đùi đen đét, như thể vừa nghe thấy điều cấm kỵ: “Câu này anh ngàn vạn lần đừng nói trước mặt Nhị ca. Anh ấy ghét nhất người khác nói mình trẻ con. Nếu anh ấy bảo anh đoán tuổi, thì anh cứ nói 35."

"Nào có 35? Cạo râu xong trông chỉ như hai..."

"Ấy, đừng nói hai mươi mấy!" Đại Lượng ghé sát vào mặt cậu, dặn dò một cách nghiêm túc: “Anh ấy chỉ thích nghe tuổi già thôi. Anh nói 65 cũng được, chứ đừng nói 25."

Trần Hi Nam bật cười, giọng điệu cưng chiều đáp: "Được rồi, được rồi. Nếu anh ấy hỏi, tôi sẽ nói 35."

Tác giả có lời muốn nói:

Giới thiệu Ngũ Đại Kim Cương dưới trướng Đoạn gia

Đầu trọc không lông mày: Đại Lượng

Gã mặt lạnh lùng: Lão Niên

Gã đầu mào gà lắm mồm: Đại Bằng

Gã gầy nhom răng hô: Gấu Gầy

Gã mập như cá đao: Lưu Đại Đít

---------

Mấy người lại nói chuyện thêm một lúc, Đại Bằng xách hai túi lớn quay lại. Đằng sau còn có một nhân viên phục vụ khách sạn, trên tay cũng xách hai túi lớn.

Hộp cơm quá nhiều, bàn trà không đủ chỗ để, chỉ có thể xếp chồng lên nhau. Trần Hi Nam nhìn, những món này gọi đúng là "cứng", cứng đến mức nhìn thôi đã no.

Món cứng trong miệng người miền Bắc khác với người miền Nam.

Miền Nam chú trọng sự biến tấu cầu kỳ, hận không thể chạm trổ cả bức tranh Thanh Minh Thượng Hà Đồ lên hạt gạo. Hầm, om, kho, hấp, càng mất nhiều thời gian chế biến thì món ăn càng "cứng". Ví dụ như thịt đông pha lê, cá quế sóc, Phật nhảy tường, đầu sư tử thịt cua. Nhưng càng về phía Nam, dường như người ta lại càng chú trọng đến ý nghĩa may mắn. Ví dụ như món ăn phải có tên gọi bay bổng như Song Túc Song Phi, Kim Ngọc Mãn Đường, Phát Tài. Cho dù chỉ là món khoai tây nghiền, cũng phải đặt cho một cái tên thật kêu.

Còn món cứng của miền Bắc thì chú trọng số lượng nhiều, ăn no. Phải là một phần nguyên vẹn, nhìn phải hoành tráng. Con vật càng to, món ăn càng cứng. Thịt càng nguyên miếng, món ăn cũng càng cứng. Ví dụ như thịt lợn, bò, dê thì cứng hơn thịt gà, vịt, ngan, còn lợn sữa quay lại cứng hơn thịt kho tàu.

Định nghĩa về món cứng có lẽ có liên quan đến văn hóa. Người Quảng Đông thường keo kiệt, nhưng lại keo kiệt một cách quang minh chính đại, tự hào, không liên quan đến việc có tiền hay không. Họ không có thói quen chi trả cho thể diện, sống cho bản thân mình.

Nhưng miền Bắc thì hoàn toàn ngược lại. Gọi món phải sang, trả tiền phải tranh, ăn mặc phải xịn, có chết cũng phải làm ra vẻ ta đây. Thể diện và lòng tự trọng luôn đi liền với nhau, càng làm to chuyện, càng chứng tỏ sự coi trọng. Dù sao thì tiêu tiền chính là yêu thương, yêu thương thì phải tiêu tiền, những thứ khác đều là nói nhảm.

Nói cách khác, Đại Bằng gọi càng nhiều món, món càng cứng, thì càng thể hiện sự kính trọng của anh ta đối với Trần Hi Nam.

Trần Hi Nam ăn được hai miếng thì đã thấy nghẹn đến cổ họng. Cậu đặt đũa xuống, uống một ngụm trà, rồi lại bắt đầu dò hỏi: "Nhị ca chúng ta là người địa phương à?"

Không biết từ lúc nào, cậu đã hòa mình vào nhóm anh em này. Trong cuộc trò chuyện vừa rồi, cậu phát hiện có người gọi Đoạn Lập Hiên là "Đoạn gia", có người gọi là "Nhị gia", cũng có người gọi là "Nhị ca". Có vẻ như địa vị càng cao thì cách gọi càng thân mật. Xem ra Đại Lượng nói đúng, Đoạn Lập Hiên đúng là thích nghe cách gọi già dặn.