Chương 26

Còn phòng bốn người bình thường chỉ 30 tệ một ngày, chênh lệch một tháng lên đến 23.000 tệ.

23.000 tệ, có lẽ chỉ là một bữa ăn của một số người. Nhưng đối với nhiều người khác, đó là thu nhập cả năm.

Khoa đặc cần của bệnh viện số Hai được mở rộng vào năm kia, lúc đó đã gây ra không ít tranh cãi. Có người cho rằng y tế là dịch vụ. Bỏ tiền ra mua dịch vụ tốt hơn, cũng giống như ngồi khoang hạng nhất trên máy bay vậy. Nhưng cũng có người cho rằng y tế thuộc về nguồn lực cộng đồng, nên đối xử bình đẳng. Việc đối xử đặc biệt với người giàu sẽ khiến người dân bình thường càng khó khăn hơn trong việc khám chữa bệnh.

Mặc dù có nhiều ý kiến phản đối, nhưng việc mở rộng khoa đặc cần vẫn được tiến hành đúng kế hoạch, lễ cắt băng khánh thành cũng diễn ra đúng hẹn.

Nhìn môi trường của khoa đặc cần, Trần Hi Nam cảm thấy dễ thở hơn không ít. Nếu như lúc nãy cậu còn cảm thấy bi ai cho thân phận cô độc của Đoạn Lập Hiên, thì giờ phút này cậu lại thấy may mắn cho sự giàu có của hắn.

Dù sao thì có tiền hay không, rất quan trọng đối với việc chữa bệnh. Chi phí phẫu thuật gần ba vạn tệ, chi phí điều trị sau đó ít nhất cũng phải mười vạn tệ. Trong bệnh viện, sinh mạng là có giá. Không phải ai muốn sống cũng có thể sống được.

Trần Hi Nam hôm nay đã hết ca, lúc này điện thoại cũng im lặng. Cậu liền cởϊ áσ blouse trắng, ngồi ở phòng ngoài tán gẫu với mấy anh em. Trong lúc đang nói chuyện, lại có thêm hai nhóm người bước vào. Nhưng rõ ràng là không có quyền lên tiếng như "Ngũ Đại Kim Cương", họ không ngồi lên sofa, nói chuyện cũng chỉ là phụ họa theo.

Từ cuộc trò chuyện, Trần Hi Nam có thể cảm nhận được, đám người này học thức không cao, nhưng tư tưởng lại không tầm thường; cử chỉ thô lỗ, nhưng lại đối xử với người khác rất khách sáo; gọi nhau bằng biệt danh, nhưng lại có thứ bậc rõ ràng.

Đại Lượng thu dọn cho Đoạn Lập Hiên xong, đi ra ngoài sai bảo gã đầu mào gà trên sofa: "Đại Bằng! Đi khách sạn mua hai món mặn mang về, bác sĩ Trần còn chưa ăn cơm!"

Đại Bằng bật dậy như cá chép lộn mình: "Bác sĩ Trần, có kiêng gì không?"

Trần Hi Nam khách sáo nói: "Không cần đâu, mọi người cứ ăn đi. Tôi đi về đây."

"Đừng mà! Anh em chúng tôi cũng phải ăn, cùng nhau ăn cho vui." Đại Bằng nhe ra hàm răng cửa vàng khè như răng lạc đà: “Anh về nhà cũng phải ăn mà, đúng không? Đông người cho vui."

Thấy họ nhiệt tình như vậy, Trần Hi Nam cũng không từ chối nữa: "Được. Vậy tôi ăn ké bữa cơm của mọi người."

Đại Bằng vừa đi, Đại Lượng liền ghé sát vào tai cậu hỏi nhỏ: "Bác sĩ Trần. Bộ râu của Nhị ca... sao lại bị cạo mất rồi?"

Trần Hi Nam không để ý lắm: "Không cạo thì ống thở oxy sẽ bị lệch. Hơn nữa tôi thấy anh ấy cũng gãi ngứa suốt, cứ hỉ mũi hoài."

Đại Lượng lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?"

"Bộ râu của Nhị ca rất quý giá, muốn tỉa cũng phải tìm người chuyên nghiệp, không thể tùy tiện động vào."

"Hả? Tìm người chuyên nghiệp tỉa?"

Trần Hi Nam ngạc nhiên cũng phải. Bộ râu của Đoạn Lập Hiên chỉ hơn râu lún nhún một chút. Ba ngày không cạo cậu cũng có thể để được, không hiểu tại sao phải tìm người chuyên nghiệp tỉa.

Nhưng cậu vẫn không để tâm: "Để lại được mà, nằm viện vẫn nên ưu tiên việc chăm sóc cho tiện. Hơn nữa, cạo xong cũng đẹp mà, trông trẻ ra."