"Khả năng vận động của tứ chi thế nào? Có đi tiểu tiện không?"
"Chân trái đã hồi phục chút cảm giác, nhưng vẫn chưa cử động được. Về việc vệ sinh... cậu ta không nói gì."
Trần Hi Nam trả lại hồ sơ bệnh án cho y tá, thò tay vào trong chăn sờ soạng vài cái. Nhẹ nhàng ừ một tiếng, ngẩng mặt nói với hộ lý: "Phiền cô lấy miếng lót mới đến đây."
"Ơ? Sao cậu ta không nói gì vậy!" Cô y tá dậm chân: “Chiều nay thấy túi truyền dịch hết, còn gọi tôi đến thay mà. Chuyện này đáng lẽ phải nói chứ."
Bình thường, Trần Hi Nam chắc chắn sẽ bị câu "thay" này chọc cười. Nhưng lúc này, vẻ mặt anh lại nghiêm túc đến đáng sợ. Lấy khăn ướt lau tay qua lại, không rời mắt quan sát khuôn mặt Đoạn Lập Hiên.
Bác hộ lý lấy miếng lót mới đến. Vừa định lật chăn, Trần Hi Nam đã giữ lấy cánh tay bà: "Để tôi thay cho."
Câu này vừa nói ra, mọi người đều sững sờ. Lão Mã còn lắp bắp: "Cái, cái gì? Hai người quen nhau à?"
Trần Hi Nam không đáp. Anh im lặng đưa tay vào, dò dẫm lấy ra miếng lót đã bị bẩn. Quan sát kỹ một lúc, rồi mới cuộn lại bỏ vào túi, đưa cho cô y tá bên cạnh: "Làm phiền cân giúp." Nói xong, anh ấn hai lần dung dịch khử trùng, quỳ một gối xuống giường dò dẫm bên trong. Một lúc lâu sau, sắc mặt mới dần dần thả lỏng: "Phản xạ đều có. Chắc chỉ là tạm thời."
Lão Mã cũng thở phào nhẹ nhõm. Ông khoanh tay, nói bóng gió: "Anh chàng này trông cứng cáp thật đấy, sau này chắc không có vấn đề gì nữa đâu."
Trần Hi Nam trải miếng lót mới vào trong chăn, cười giả lả: "Sáng mai vẫn phải chụp thêm phim, xem có bị xuất huyết tiếp không."
Lão Mã im lặng một lúc, tiến lại gần hạ giọng: "Coi như anh xin cậu đấy, mau chóng đưa cậu ta đi. Đây là ông lớn, chúng tôi không hầu hạ nổi đâu."
"Cậu ta làm khó anh à?" Trần Hi Nam hoàn toàn không tiếp lời, lại cúi xuống quan sát túi nướ© ŧıểυ: “Hôm qua ở phòng cấp cứu còn nói chuyện rất dễ chịu, một tiếng kêu đau cũng không có."
"Không phải chuyện kêu đau hay không, cậu không biết cậu ta là ai đâu. Cậu ta..." Lão Mã chưa nói hết câu, y tá ở bàn trực đã đứng dậy gọi ông.
"Lão Mã! Cấp cứu có ca tai nạn giao thông. Nói là sinh hiệu ổn định, còn cử động được!"
Vừa nghe thấy hai chữ cấp cứu, lão Mã lập tức như đeo lên mặt nạ đau khổ. Lại nghe nói còn cử động được, mặt nạ càng thêm đau khổ - đối với ICU, cấp cứu chính là lừa đảo qua điện thoại nội bộ bệnh viện. Cái gọi là cử động được trong miệng cấp cứu, chắc chỉ là nhãn cầu cử động được thôi.
Lão Mã đành phải tạm thời bỏ qua việc đôi co với Trần Hi Nam, sải bước lên nghe điện thoại: "Không còn giường."
"Không còn giường là không còn giường. Chẳng lẽ tôi còn đuổi một người ra..." Lão Mã vừa nói, mắt liếc nhìn Trần Hi Nam. Thấy người này đang nhận chậu nước từ tay hộ lý, cạo râu cho Đoạn Lập Hiên. Vẻ mặt tỉ mỉ, nghiêm túc đó, cứ như anh không phải bác sĩ, mà là Tony ở salon cao cấp.
Mặt lão Mã tối sầm lại, lập tức đổi giọng: "Được, cậu chờ chút. Tôi dọn cho cậu một giường."
Tác giả có lời muốn nói:
NICU: Khoa hồi sức tích cực thần kinh
Thực ra ICU có rất nhiều loại: ICU, CCU, EICU, NICU...
Một số bệnh viện không lớn lắm thì chỉ có một ICU tổng hợp. Bệnh viện lớn hơn có thể chia thành nội khoa và ngoại khoa, còn lớn hơn nữa sẽ có ICU chuyên khoa.