"Chiều hôm qua đã nói rồi ạ, em vẫn chưa kịp cảm ơn thầy. Cảm ơn thầy."
"Ban lãnh đạo bệnh viện, không ai dám chống đối cả. Hễ có chuyện thì xòe tiền ra, sợ bị báo chí phanh phui mất chức." Giáo sư Ứng lại thở dài: “Haiz. Tiền nong thì cũng chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là thầy sợ cậu nản lòng."
"Không đâu ạ. Đó đều là những bài học kinh nghiệm quý báu." Trần Hi Nam vịn vào tủ đồ, hai chân giẫm đạp qua lại để cởϊ qυầи: “Em nghe nói hai người đó được tại ngoại chữa bệnh rồi?"
"Ở bệnh viện tỉnh."
"Bệnh gì vậy ạ?"
"Đau dây thần kinh sinh ba." Giáo sư Ứng hừ lạnh một tiếng: “Cũng là báo ứng."
Dây thần kinh sinh ba là dây thần kinh sọ não thứ năm của con người. Đúng như tên gọi, một dây thần kinh chính chia thành ba nhánh, lan đến ba vùng khác nhau. Vùng V1 là trán và mắt; vùng V2 là má và răng hàm trên, vùng V3 là hàm dưới. Còn cơn đau dây thần kinh sinh ba được mệnh danh là "cơn đau đớn nhất thế gian". Cơn đau muôn hình vạn trạng, nào là bỏng rát, dao cắt, điện giật, xé rách. Thời gian phát tác cũng không cố định, dù là nói chuyện, ăn cơm, đánh răng, hay chỉ là làn gió nhẹ thoảng qua, đều có thể khiến người ta trong nháy mắt như bị sét đánh.
Căn bệnh này rất phiền phức. Nói lớn thì nó không gây chết người. Nói nhỏ thì nó không thể chữa khỏi. Cố được thì dựa vào thuốc, không chịu được nữa thì chỉ có thể khoét một lỗ sau tai, dùng miếng bọt biển nhựa bọc các tế bào thần kinh lại.
Thời đại học, Trần Hi Nam từng sử dụng chuột để xây dựng mô hình đau dây thần kinh sinh ba. Mổ hốc mắt phải của chuột, thắt dây thần kinh sinh ba của nó. Hai tuần sau, con chuột xuất hiện phản ứng quá mẫn cảm với cơn đau: liếʍ chân, co chân, cuồng loạn, nhảy nhót...
Dây thần kinh sinh ba của con người không phát triển như chuột, cấu tạo cũng yếu hơn chuột rất nhiều. Có lẽ "bị trời phạt" không cần phải khoét hốc mắt, chỉ cần khớp gian đốt sống C1-4 "vô tình" bị lệch.
Trần Hi Nam cuối cùng cũng cởi được quần, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đứng dưới ánh nắng. Cả người trắng như hộp kem dưỡng da mới mở, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Vậy sao?" Giọng anh có chút ngạc nhiên, nhưng trên mặt lại nở nụ cười đắc ý: “Quả nhiên là báo ứng."
-----
Ra khỏi phòng thay đồ đã là tám giờ rưỡi sáng.
8:30, khám bệnh.
12:20, đi buồng bệnh.
13:40, viết y lệnh.
14:50, báo cáo học thuật.
Một ngày của bác sĩ thần kinh ngoại khoa, vẫn bận rộn như mọi khi. Thấy trời sắp tối, Trần Hi Nam còn chưa kịp ăn cơm, đã vội vàng đến NICU thăm Đoạn Lập Hiên.
Lúc này Đoạn Lập Hiên đang ngủ, yên tĩnh như một cục kẹo bông gòn lớn. Lông mày nhíu chặt, hai má cũng cắn chặt, xem ra ngủ không ngon giấc.
Trần Hi Nam mím môi cười xấu xa. Trước khi đẩy đến hỏi có muốn dùng bơm giảm đau không, cứ khăng khăng nói không cần. Chọn đau âm ỉ thay vì đau dữ dội trong thời gian ngắn, lần này thì biết mùi vị đau khổ rồi nhé. Anh đắp chăn cho Đoạn Lập Hiên, rồi cẩn thận kiểm tra các số liệu trên máy móc.
Lúc này, bác sĩ trực NICU, lão Mã, đi tới: "Không sốt, vết thương cũng khô ráo. Ho khạc ra đờm cũng mạnh đấy."
Trần Hi Nam biết ý của lão Mã là muốn đuổi khéo, bèn chuyển chủ đề: "Người nhà cậu ta đến chưa?"
Lão Mã quay đầu hỏi y tá: "Người nhà giường này chiều nay có đến không?"
"Cũng có người đến, nhưng trông không giống người nhà."