Cánh cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng khép lại, phát ra một tiếng “cạch”, Ôn Đóa ngây người đứng tại chỗ, vẫn chưa kịp load xong.
Anh ấy... đi rồi sao?
Thật sự không giận sao?
Cô còn tưởng mình sẽ bị đánh cơ chứ.
Dù sao thì, trước khi cưới cô cũng từng nghe không ít chuyện về Quý Hoài Thâm, trong đó có rất nhiều điều không hay.
Điều tốt đẹp duy nhất có lẽ là... anh rất biết kiếm tiền.
Ôn Đóa nhìn lên bình luận, quả nhiên thấy họ đang bàn tán sôi nổi.
[Hahaha, nam chính tổn thương rồi, không được ngửi mùi bộ đồ vừa thay ra còn vương hơi ấm của nữ chính, chắc ảnh đang cay lắm luôn.]
[Trời má, tiếc thật đấy, ảnh chờ ngày này lâu vậy rồi... Thế mà lại bị nữ chính từ chối.]
[Nữ chính lạ ghê, cốt truyện đâu phải như này đâu, dự đoán của tụi mình lần nào cũng sai, chẳng lẽ cô ấy nhìn thấy được bình luận của chúng ta sao?]
[Không thể nào, làm gì có nhân vật nào nhìn thấy bình luận thực tế được, chắc lại đổi kịch bản thôi.]
Nhìn thấy dòng bình luận nghi ngờ bản thân có thể nhìn thấy được, Ôn Đóa khẽ căng thẳng, nhưng ngay sau đó, dòng bình luận ấy đã bị nhiều người phản bác.
Thì ra trong mắt họ, cô chính là nhân vật trong kịch bản sao?
Giống như đang xem phim truyền hình vậy?
Vậy thì Ôn Đóa lại càng không hiểu nổi, ở đây đâu có camera, làm sao họ có thể thấy rõ như vậy?
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên làm Ôn Đóa giật mình.
Chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy giọng người giúp việc vang lên ngoài cửa: “Phu nhân, ông chủ bảo tôi đến lấy quần áo.”
Ôn Đóa “Ừm” một tiếng, rồi quay người đi lấy đống quần áo bẩn đã thay ra, cho hết vào túi đen, dặn dò nhất định phải vứt bỏ.
Người giúp việc đáp một tiếng “vâng” rồi rời đi.
Ôn Đóa thở phào nhẹ nhõm.
Vậy là chắc không sao rồi nhỉ...
Cô bước đến bàn trang điểm bắt đầu quy trình skincare, đồng thời lén quan sát những dòng bình luận đang chạy trên không trung.
Thế nhưng, những lời trên đó khiến cô cảm thấy tất cả việc mình vừa làm đều là vô ích.
[Người giúp việc vừa mang đồ xuống lầu liền bị nam chính bắt gặp, anh ta lập tức lấy lại túi, còn căn dặn người giúp việc nói dối là đã vứt rồi]
[Còn cách nào khác đâu, người giúp việc sao dám từ chối nam chính chứ?]
[Phòng thủ trăm bề mà vẫn không thoát được!]
[Nam chính cầm quần áo của ẻm rồi, sau đó ảnh còn hận không thể lập tức chạy lên lầu nữa há há há há.]
[Giờ mà ẻm ra ngoài, sẽ thấy nam chính đang xách cái vali đi vào phòng mình, trong đó là quần áo ẻm vừa thay ra, ô kìa, ảnh chuẩn bị vào phòng rồi... ê hê hê hê]
[Ê mà rốt cuộc ảnh "tàng trữ" những thứ đồ gì của chỉ vào trong vali vậy mọi người...]
[Khó nói lắm bro à.]
[Nam chính cầm cái vali do vợ tặng, trong đó lại là quần áo của cổ, ôi chao...]
Nhìn những dòng bình luận ấy, toàn bộ sự chú ý của Ôn Đóa lập tức bị cuốn hút bởi thông tin đó.
Vali?
Chuyện này... cô biết rõ.
Đó là một chiếc vali màu đen, dung tích khá lớn.
Thỉnh thoảng Quý Hoài Thâm sẽ dùng nó để mang laptop hoặc tài liệu về nhà.
Trước đây, vì thấy cái vali ấy đã hơi cũ, cô từng tự mình mua một chiếc mới tặng anh.
Chỉ là... từ đó đến giờ, anh chưa từng dùng qua.
Điều đó từng khiến cô buồn rất lâu.
Vậy mà bây giờ, anh lại đang dùng chiếc vali mà cô tặng để đựng đồ của cô sao?
Thông tin này thật sự quá chính xác, đến mức Ôn Đóa cảm thấy, đây là một cơ hội xác nhận tuyệt vời.
Nếu Quý Hoài Thâm thật sự đang dùng cái vali mà cô tặng, thì điều đó gần như chứng minh các bình luận kia là thật.