Còn về cái “phần cứng” mà họ đang nói kia...
Cô không biết, và cũng không muốn biết!
Ôn Đóa vội vã dời mắt, định không đọc bình luận nữa để tập trung tắm rửa, thì lại thấy chủ đề trên màn hình bỗng rẽ hướng.
[Ê, nam chính vẫn còn trong phòng của tiểu bảo bối à?]
[Ồ? Anh ta đứng dậy rồi, định đi ra sao?]
[Không đúng, hướng đó... hình như là về phía giường của cô ấy!]
[Trời đất ơi, nam chính đi đến cạnh giường, đứng nhìn, không nhúc nhích luôn!]
[Anh ta đang làm gì thế kia?]
[Không biết, nhưng tui đoán kiểu gì cũng chẳng phải chuyện trong sáng đâu~ he he~]
Ôn Đóa nhìn những dòng chữ ấy, trong lòng bỗng dâng lên chút nghi hoặc.
Quý Hoài Thâm... đi đến bên giường mình để làm gì chứ?
Chưa kịp nghĩ nhiều, mấy dòng bình luận nhanh chóng cập nhật tình hình: [Ê kìa, nam chính hành động rồi! Anh ta... ngồi xuống mép giường của nữ chính!]
[Trời ạ, tui còn tưởng anh ta định làm gì chiếc giường kia chứ! Ai ngờ ngồi xuống ngắm nghía thôi, chắc đang cảm nhận “hơi ấm còn sót lại” của vợ mình!]
[Cái gì? Nam chính mà thuần khiết á? Ai tin nổi!]
[Khoan khoan! Ảnh nhặt cái gối ôm mà cô ấy nằm ngủ kìa!]
[Úi chà~ Hít một hơi đỉnh của chóp luôn! Quá đỉnh!]
Ôn Đóa nghiêng đầu, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
“Hít một hơi đỉnh của chóp”... là ý gì thế?”
Bình luận vẫn ào ào trôi qua: [Nhìn kìa, nét mặt của anh ta kìa, có vẻ sung sướиɠ lắm~]
[Ơ? Anh ta úp mặt vào cái gối rồi mà, hình như tui thấy vẻ mặt anh ta trông sung sướиɠ lắm?]
[Không thấy à? Vai anh ta đang run nhẹ đấy! Nếu không phải đang trong phòng nữ chính, chắc anh ta làm ra mấy chuyện “không tiện nói” mất thôi!]
[Chuẩn luôn, chậc chậc chậc~]
[Nhanh đi, kí©h thí©ɧ lên chút nào! Cái gối của nữ chính đang trong tay anh ta, không, ờm...?]
[Khoan đã, chuyện này... có được nói không vậy?]
Ôn Đóa cắn chặt môi dưới, hơi nóng như lan ra khắp cả khuôn mặt.
Thì ra... cái gọi là “Hít một hơi đỉnh của chóp” ấy là... ôm gối của cô mà hít hà đúng không!?
Thậm chí còn...
Không thể nào!
Cô không tin mấy lời bình luận đó!
Cái người đàn ông luôn nghiêm túc, lạnh lùng, khép kín như Quý Hoài Thâm làm sao có thể làm ra hành động vượt giới hạn như vậy được chứ!?
Chắc chắn không thể!
Ôn Đóa cắn môi, ánh mắt dao động.
Mặc dù trong lòng không tin, nhưng một sự nghi ngờ vẫn len lỏi dâng lên.
Có lẽ... chỉ khi ra ngoài xem tận mắt, mới biết được những dòng bình luận đó nói thật hay không.
Ôn Đóa vươn tay tắt vòi sen, lấy chiếc khăn tắm treo bên cạnh lau khô cơ thể.
Cô thật sự rất muốn bước ra ngoài ngay bây giờ, để xác minh xem những gì đám bình luận nói có thật không.
Nhưng... nếu là thật thì sao?
Nếu Quý Hoài Thâm thực sự đang làm như lời bọn họ nói... anh đang... ngửi gối ôm của cô...
“Không được... Mình không thể ra ngoài trực tiếp như thế được.” Ôn Đóa lẩm bẩm, ngón tay vô thức vặn xoắn góc khăn tắm: “Nếu anh ấy phát hiện ra mình biết bí mật của anh ấy...”
Hai chữ “giam cầm” thoáng hiện trong đầu, khiến cô rùng mình ớn lạnh.
“Không được... mình không muốn bị nhốt đâu!”
Nhưng... nếu không ra ngoài thì sao xác minh được lời bình luận đúng hay sai chứ?
Cơ hội kiểm chứng quý giá thế này, cô cũng không nỡ bỏ qua.
Sau một hồi đấu tranh, Ôn Đóa nghĩ ra “kế hoạch hoàn hảo”.
Đợi đến khi Quý Hoài Thâm vừa đặt gối ôm xuống, vẫn còn ngồi trên giường, cô sẽ bước ra ngay.
Như vậy vừa có thể xác nhận sự thật, lại không quá xấu hổ.
Cô đắc ý cười khẽ: “Ha, mình thật thông minh!”
Nghĩ xong, cô chăm chú nhìn bình luận, chuẩn bị theo dõi phản ứng để chọn thời điểm thích hợp bước ra.