[Lầu trên bị ảo tưởng à, nhìn lại mình là ai đi, còn bày đặt mơ tưởng đến nữ chính nữa chứ!]
[Nhưng mà công nhận hơi tụt mood đấy, nam chính bị yếu hả trời? Mỡ dâng đến miệng còn không chịu húp!]
Những dòng chữ kia khiến Ôn Đóa giật mình hoàn hồn, vội vàng đáp khẽ một tiếng rồi nhanh chân bước vào.
Khi tiếng khóa cửa “cạch” một cái vang lên, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Thì ra... anh chỉ đưa mình tới cửa phòng tắm thật, chứ không phải... đè xuống giường như cô tưởng.
Cô bỗng thấy... hơi tiếc.
Vừa nghĩ đến đây, mặt cô đỏ bừng, vội vã đưa tay vỗ nhẹ hai bên má.
A a a! Mình nghĩ cái gì vậy trời!
Chắc chắn là bị mấy dòng chữ bậy bạ đó dạy hư rồi!
Nhất định là thế!
Cô cố gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quái trong đầu, chuẩn bị đi tắm.
Nhưng vừa nhấc chân, Ôn Đóa bỗng sững người, kinh hoàng nhận ra một vấn đề đáng sợ: “Nếu... nếu những dòng chữ đó có thể thấy mình...Thì chẳng phải bây giờ mình đi tắm... sẽ bị nhìn thấy hết sao!?”
Những dòng chữ ấy... rốt cuộc là người hay ma?
Cảm giác này giống hệt như khi cô xem phim và bật chế độ bình luận trực tiếp, vậy nên... bên kia là người thật sao?
Bất kể là gì, cô cũng không thể tắm dưới ánh nhìn của “họ”!
Cô quyết định thử xem phản ứng của bình luận.
Ngẩng đầu lên, Ôn Đóa thấy dòng bình luận dày đặc hơn trước, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau: [Hả? Sao tự động chuyển sang góc nhìn của nam chính rồi? Không chuyển về góc của nữ chính được à?]
[Chắc là cơ chế bảo vệ của hệ thống thôi, vì tắm là chuyện riêng tư mà.]
[Ôi trời, cứ tưởng kịch bản thay đổi, hóa ra cơ chế cũng có giới hạn riêng hả.]
[Hu hu, tui không muốn xem anh nam chính mặt lạnh như Diêm Vương tái thế đâu, tui muốn xem cô vợ nhỏ mềm mềm thơm thơm kia cơ!]
[Tán thành tán thành!]
Nhìn loạt bình luận cuộn lên như sóng, Ôn Đóa thở phào một hơi thật sâu.
Hóa ra... mấy thứ này không thể thấy cảnh riêng tư.
Thật may quá.
Để chắc chắn, cô vẫn quan sát thêm một lúc, thấy trên màn hình chỉ toàn người than vãn “không thấy gì hết”, cô mới nhanh chóng cởi đồ, chui vào buồng tắm, để nước ấm chảy qua toàn thân.
Những giọt nước lăn dọc theo cần cổ mảnh mai, làn hơi nóng dần dần bao phủ khắp phòng tắm.
Ôn Đóa vừa tắm vừa suy nghĩ về tình huống kỳ lạ đang xảy ra.
Những dòng bình luận ấy dường như xem cô và Quý Hoài Thâm như nhân vật trong một bộ phim, thậm chí còn biết cả những chuyện sắp xảy ra.
Rốt cuộc... bọn họ là gì vậy?
Cô ngẩng đầu, để dòng nước rửa trôi mọi hỗn loạn, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo những dòng chữ trôi nổi trong không trung...
Dòng bình luận dường như đã chấp nhận hiện thực, bắt đầu chuyển sang quan sát Quý Hoài Thâm.
[Ê mà công nhận, Quý Hoài Thâm đúng là đẹp trai thật, ngồi yên một chỗ thôi mà cứ như người mẫu tạp chí vậy.]
[Chậc chậc, nhìn kìa, đôi mày kia, ánh mắt kia, sống mũi, đôi môi... còn cả cơ ngực, rồi cơ bụng, bắp tay nữa...]
[He he he, chỉ thế thôi mà phản ứng lớn vậy à, nếu mà...]
[Đã là nam chính thì đương nhiên phần cứng đó phải là phần cao cấp nhất rồi!]
[Ngày nào cũng một hiệp, tiểu bảo bối của anh ăn sung mặc sướиɠ quá còn gì!]
Nhìn thấy loạt bình luận đó, mặt Ôn Đóa đỏ rực lên như quả táo.
Mấy người này... đang nói cái gì vậy chứ!
Nhưng nói thật, Quý Hoài Thâm đúng là rất đẹp trai.
Anh luôn tự giác rèn luyện, sống kỷ luật, dáng người hoàn hảo đến mức cô cũng phải thừa nhận.
Không chỉ ngoại hình, năng lực kiếm tiền của anh cũng đỉnh cao.
Trong mắt Ôn Đóa, dường như mọi mặt của anh đều xuất sắc.