Quý Hoài Thâm nhắm mắt, hít sâu hai hơi, yết hầu khẽ chuyển động.
Khi anh mở mắt ra lần nữa, khuôn mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường thấy, chỉ là nơi đáy mắt vẫn ẩn hiện chút đau đớn không thể xua đi.
“Không cần tìm nữa.” Giọng anh trầm thấp, khàn khàn, dường như phải dốc hết sức mới thốt ra được mấy chữ ấy.
“Vâng.”
Nếu đây là tự do mà vợ muốn có, anh... sẵn sàng cho.
Chỉ cần cô chịu quay về.
Anh không ngại chờ đợi, dù có phải chịu đựng sự dày vò của nỗi nhớ.
“Còn nữa.” Quý Hoài Thâm nhớ lại lời Giang Túy Nguyệt nói trước khi đi, trầm giọng dặn: “Thay tấm gương trong phòng tập múa đi, đổi thành gương bình thường.”
“Vâng.”
...
“Liệu anh ấy... có giận không?” Ôn Đóa nhìn Giang Túy Nguyệt vừa cúp máy, ánh mắt lo lắng.
Trong đầu cô bỗng hiện lên gương mặt lạnh lùng của Quý Hoài Thâm, không biết giờ phút này biểu cảm của anh sẽ ra sao.
Anh có giận không nhỉ?
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cô rời khỏi nhà mà không xin phép anh.
Đặc biệt là khi Giang Túy Nguyệt dặn cô phải nói với quản gia tuyệt đối không được báo cho Quý Hoài Thâm, cô còn tưởng quản gia sẽ phản đối, thậm chí lập tức đi mách.
Ai ngờ, quản gia lại đồng ý luôn, mà đến tận bây giờ, Quý Hoài Thâm mới gọi điện, có vẻ như vừa mới biết chuyện.
“Hừ, anh ta mà dám giận à!”
Giang Túy Nguyệt hừ lạnh: “Thôi nào, đừng nghĩ đến anh ta nữa, ở lại với tớ mấy hôm, nghĩ đến anh ta làm gì!”
Rồi đột nhiên, cô ấy nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Hay là... tớ gọi vài anh mẫu nam đến nhé? Cam đoan ai cũng cao mét tám, cơ bụng chín múi~”
Ôn Đóa vội vàng lắc đầu: “Thôi... đừng mà...”
“Trời ơi, càng đông càng vui chứ~” Giang Túy Nguyệt cười ranh mãnh, ghé sát tai cô: “Hơn nữa tớ nghe nói có một anh tay nghề mát-xa siêu đỉnh, vừa hay có thể giúp cậu thư giãn cổ chân bị thương...”
“Gọi người mẫu nam thì được, nhưng đừng gọi về nhà.” Một giọng nam trầm thấp, ấm áp bỗng vang lên từ cầu thang.
Ôn Đóa ngẩng đầu nhìn theo tiếng nói, trên cầu thang xoắn ốc, một người đàn ông đang chậm rãi bước xuống.
Nếu Quý Hoài Thâm là băng lạnh giữa mùa đông, thì người này lại như ánh nắng dịu dàng của mùa xuân.
Sống mũi cao, đeo cặp kính gọng vàng tinh tế; sau tròng kính là đôi mắt đào hoa phảng phất ý cười.
Chiếc sơ mi trắng đơn giản mở hờ nơi cổ, lộ ra xương quai xanh mờ ảo.
Ngay lúc đó, dòng bình luận vốn im hơi bấy lâu bỗng tràn vào tầm mắt Ôn Đóa: [Aaaaa! Người đàn ông này đẹp trai quá! Trong một phút tôi muốn biết hết thông tin về anh ta!]
[Trời ơi trời ơi, đây là nam phụ phải không?! Tôi yêu rồi, yêu mất rồi!]
[Tỉnh lại đi! Bộ phim này chỉ có nam – nữ chính hành hạ nhau thôi, không có nam phụ đâu!]
Giang Túy Nguyệt thấy người đàn ông kia, lập tức bật dậy, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: “Giang Thần Dương?! Không phải anh đang ở nước ngoài sao?!”
Giang Thần Dương một tay đút túi, tay kia đẩy nhẹ gọng kính, cười nhàn nhã: “Nếu anh đây không về, em định mang mấy thứ bẩn thỉu đó vào nhà à?”
“Đây là nhà của tôi!” Giang Túy Nguyệt nghiến răng, Ôn Đóa để ý thấy các ngón tay cô ấy khẽ run: “Còn nữa, chú ý thân phận của anh!”
Giang Thần Dương chẳng hề bị đả kích, chỉ khẽ nhún vai: “Ồ, vậy để anh hỏi lại ba mẹ nuôi của mình, xem họ có đồng ý để em biến nhà này thành nơi "giải trí" không nhé?”
“Anh dám!”
“Em dám gọi người mẫu nam, thì anh cũng dám nói với họ.” Giọng Giang Thần Dương vẫn ôn hòa, không hề bị ảnh hưởng bởi cơn giận dữ của Giang Túy Nguyệt.