Chương 45: Nói chuyện

Thế là, Quý Hoài Thâm cứ như vậy mà cầm đồ của Ôn Đóa đi.

Cô đỏ mặt nằm trên giường, cảm nhận cơn đau ở chân, cô có chút buồn bực.

Khoảng thời gian này không thể múa ba lê được rồi, phải làm sao đây?

Thế nhưng đang lúc nhàm chán không chịu được thì Giang Túy Nguyệt lại tìm đến.

Cô ấy còn đang thắc mắc sao hai ngày nay không thấy bên Ôn Đóa có động tĩnh gì, cứ ngỡ đã xảy ra chuyện.

Kết quả là.

Đã xảy ra chuyện thật rồi!

"Trời ơi!" Ánh mắt Giang Túy Nguyệt rơi vào mắt cá chân sưng đỏ của Ôn Đóa, cô ấy hét lớn: "Sao cậu lại để bị thế này!"

"Sắp khỏi rồi." Ôn Đóa thấy được sự lo lắng chân thành trong mắt Giang Túy Nguyệt, bèn mỉm cười.

Giang Túy Nguyệt từ trên cao nhìn xuống cô: "Thôi đi! Mau nói cho tớ biết, trong lúc tớ không có ở đây, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"

Sau khi xác nhận không có bình luận nào xuất hiện, Ôn Đóa mới kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Giang Túy Nguyệt.

Biểu cảm của Giang Túy Nguyệt thay đổi từ kinh ngạc sang tức giận, cuối cùng dừng lại ở một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.

Cô ấy hít sâu một hơi, gằn từng chữ: "Này Đóa Đóa! Chuyện này phải cho Quý Hoài Thâm một bài học!"

"Hả?" Ôn Đóa có chút ngơ ngác: "Tại sao phải cho anh ấy một bài học chứ."

"Nếu không phải anh ta dùng gương một chiều để nhìn lén, khiến cậu phát hiện ra, thì cậu có bị trẹo chân không? Chuyện này phải trách Quý Hoài Thâm, cho nên, nhất định phải cho anh ta một bài học!"

Giang Túy Nguyệt càng nói càng kích động, siết chặt nắm tay đến mức kêu răng rắc.

Ôn Đóa cúi đầu nhìn vết dầu thuốc còn sót lại trên chân, nhớ đến dáng vẻ cẩn thận chăm sóc cô mấy ngày nay của Quý Hoài Thâm, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ.

"Không... không được đâu." Cô nhỏ giọng giải thích: "Ngày nào anh ấy cũng xoa bóp chân giúp tớ."

Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa giận của Giang Túy Nguyệt.

Cô ấy đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng: "Khiến chân cậu tàn tạ cỡ này thế mà coi là ban thưởng à! Tên biếи ŧɦái nhìn trộm này, tớ phải đánh anh ta một trận!"

Nói xong, Giang Túy Nguyệt thật sự xắn tay áo lên, ra vẻ muốn xông ra ngoài tìm Quý Hoài Thâm tính sổ.

"Nguyệt Nguyệt!" Ôn Đóa bất chấp cơn đau ở chân, vội túm lấy cổ tay bạn mình: "Đừng!"

Dù sao đi nữa, đó cũng là Quý Hoài Thâm, người đã từ một đứa con riêng leo lên được vị trí như ngày hôm nay!

Ôn Đóa không biết Quý Hoài Thâm thích mình đến mức nào, lỡ như anh không nể nang gì bạn thân của cô thì sao?

Cô không thể để Giang Túy Nguyệt vì mình mà đắc tội với Quý Hoài Thâm.

"Cho tớ một lý do hợp lý, nếu không tớ không bỏ qua đâu." Giang Túy Nguyệt hừ lạnh.

Mặt Ôn Đóa nóng bừng, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Thì... Gương một chiều đó là do nhà anh ấy thiết kế, anh ấy nhìn vợ của mình... Hình như... cũng không quá đáng lắm thì phải?"

Giang Túy Nguyệt: "..."

Giang Túy Nguyệt nheo mắt lại, đột nhiên đưa tay ra sát mặt Ôn Đóa: "Ôn Đóa Đóa, cậu lạ lắm."

Ánh mắt cô ấy sắc bén như tia X-quang: "Không phải là... Cậu thích tên biếи ŧɦái kia rồi chứ?"

"Không... không có đâu..." Giọng điệu của Ôn Đóa có chút thiếu tự tin.

Dù sao thì, qua những gì trên bình luậnvà cả biểu hiện bây giờ, cô biết Quý Hoài Thâm thực sự thích mình.

Bản thân Quý Hoài Thâm vốn đã xuất sắc, bây giờ lại biết một người đàn ông như vậy thích mình, sao cô có thể không rung động cho được?

Giang Túy Nguyệt quan sát vẻ mặt của Ôn Đóa, cuối cùng đành bỏ cuộc rồi ngồi xuống giường: "Được rồi, nếu cậu đã bênh anh ta như vậy, thì tớ sẽ không làm phiền anh ta nữa."