[Đóa Bảo, em để chồng em cởi cho đi, anh ấy sắp không nhịn được nữa rồi, chỉ chờ em thay quần áo để cứu mạng thôi!]
[Đúng vậy, hay là em để ảnh cởi giúp đi, bằng không... em tự mình giúp anh ấy giải quyết vậy]
[Tự mình giải quyết? A, cái này tôi đồng ý!]
[Chỉ cần Đóa Bảo từ chối một lần nữa thôi, tôi cảm thấy sức chịu đựng của nam chính đã đến giới hạn rồi]
[Ha ha ha ha, chúng ta sắp được ăn thịt rồi!]
Mặt Ôn Đóa bỗng chốc nóng bừng.
Cô lén liếc nhìn Quý Hoài Thâm.
Phần đũng quần của người đàn ông đã gồ lên một cách nguy hiểm, sự nguy hiểm trong không khí gần như sắp ngưng tụ thành vật chất.
So với việc phải tự mình "giúp" anh, thì thà để anh giúp cô cởϊ qυầи còn hơn.
Ôn Đóa cắn môi dưới, cuối cùng nhỏ giọng nói:
"Vậy... Vậy anh quay đi."
Yết hầu Quý Hoài Thâm trượt lên xuống, anh thuận thế xoay người đi.
Ôn Đóa cắn môi, đầu ngón tay hơi run rẩy.
Cô vòng tay ra sau lưng, mò mẫm chiếc khuy cài của bộ đồ.
Tách.
Âm thanh đó vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh, nghe đặc biệt rõ ràng.
Bóng lưng cao lớn của Quý Hoài Thâm bỗng cứng đờ trong giây lát.
Ôn Đóa thấy bàn tay buông thõng bên hông của anh nắm chặt lại, các khớp xương trắng bệch, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, như thể đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.
Hơi thở nguy hiểm càng nồng, Ôn Đóa vội vàng luống cuống tròng váy ngủ qua đầu, vải lụa lướt qua da thịt tạo ra tiếng sột soạt, khiến hơi thở của Quý Hoài Thâm càng thêm nặng nề.
Ôn Đóa càng thêm sốt ruột, kéo quần xuống quá đầu gối rồi vội vàng chỉnh lại váy.
Sợ mình sẽ bị hớ hênh, Ôn Đóa ôm chặt con gấu bông vào lòng, lúc này mới cảm thấy an toàn hơn một chút.
"Khụ... khụ khụ."
Ôn Đóa vùi nửa mặt vào chú gấu bông, vừa nghĩ đến việc Quý Hoài Thâm giúp mình cởϊ qυầи, cô xấu hổ đến mức muốn bốc cháy.
Nghe thấy tiếng ho của cô, Quý Hoài Thâm mới xoay người lại, ánh mắt anh lập tức rơi trên người cô rồi trở nên sâu thẳm.
Ôn Đóa không biết rằng, dáng vẻ của cô lúc này, nửa bắp đùi trắng nõn ẩn hiện dưới váy ngủ, trong lòng lại ôm chặt thú bông... Trong mắt người đàn ông lại càng giống như đang vừa mời gọi vừa cự tuyệt.
Quý Hoài Thâm bước hai bước đến trước mặt Ôn Đóa, ngồi xổm xuống, chậm rãi đưa tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào lớp vải trên đầu gối cô.
"Vậy tôi bắt đầu đây." Anh thấp giọng nói.
Ôn Đóa đỏ mặt, gật đầu.
Quá trình này chậm rãi và đầy dằn vặt.
Động tác của anh cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng lại khiến mỗi tấc da thịt được chạm vào đều nóng rực như bị lửa đốt.
Khi kéo đến mắt cá chân bị thương, động tác của anh càng chậm hơn, sợ làm cô đau.
Đồng thời, cô có thể cảm nhận được hơi thở của Quý Hoài Thâm ngày càng nặng nề, nóng rực phả trên đùi mình.
Cuối cùng, chiếc quần bó cũng được cởi ra hoàn toàn, cả hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
Quý Hoài Thâm cầm bộ đồ vừa cởi ra, trên vải còn vương lại mùi hương như khiến người ta bốc hỏa của người phụ nữ trước mặt
"Tôi mang đi giặt cho em." Anh đứng lên, nắm chặt chiếc quần trong lòng bàn tay, các đốt ngón tay theo đó cũng bị siết đến trắng bệch.
[Giặt? Giặt cái quái gì chứ?!]
[Người ta mang đi giặt thật mà, chỉ là trước khi giặt thì phải làm thêm một số thủ tục...]
[Cơ mà bộ đồ này có đủ để nam chính dập lửa không?!]
Quý Hoài Thâm biết bản thân muốn cầm thứ này đi đâu, cũng biết chính mình muốn cầm đi để làm gì.
Và quan trọng hơn hết là Ôn Đóa lại biết anh muốn làm gì!
Nhưng cuối cùng, cô lại chỉ có thể ngừng giãy giụa, ừ một tiếng, không dám nhìn vào mắt anh.