Chương 43: Bế

Quý Hoài Thâm trực tiếp bế bổng cô lên.

Ôn Đóa khẽ kêu lên, vô thức ôm lấy cổ anh, cả người bị ép sát vào l*иg ngực rắn rỏi của người đàn ông.

Cách một lớp áo sơ mi mỏng, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của anh, cùng với hơi ấm nóng bỏng.

Quý Hoài Thâm ôm trọn người con gái ấm áp trong lòng, anh điều chỉnh lại hơi thở rồi mới cất bước đi lên lầu.

Theo mỗi bước chân của anh, đùi cô lại cọ vào bắp tay căng cứng của anh.

Mùi dầu thuốc cay nồng hòa cùng mùi hương đặc trưng của Quý Hoài Thâm khiến cô choáng váng.

Cô chỉ cảm thấy, Quý Hoài Thâm đã trở nên nguy hiểm hơn.

[Oa oa oa, cuối cùng nam chính cũng không nhịn được nữa rồi, sốt ruột như vậy cơ mà!]

[Không đâu, tuy nam chính trông có vẻ muốn "ăn" nữ chính lắm rồi, nhưng thật ra anh ấy vẫn nhịn được đấy.]

Quả nhiên anh đã nhịn lâu như vậy, không thể vì chuyện này mà mất kiểm soát được.

Đọc những bình luận trên không trung, Ôn Đóa khẽ thở phào.

Cũng may là Quý Hoài Thâm không có ý định đó, nên được anh bế lên lầu cũng không sao.

Chỉ là, đời mà, sao dự đoán trước được tương lai cơ chứ?

Quý Hoài Thâm bế cô vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường lớn êm ái.

Anh nhẹ nhàng đặt cô ở mép giường, như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.

Ôn Đóa vừa nằm xuống giường đã không kìm được mà cuộn người lại, bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào da, vừa ướt vừa lạnh, vô cùng khó chịu.

Cô muốn thay quần áo, nhưng với tình trạng hiện tại, cô không thể tự mình đi tới tủ đồ được.

Không còn cách nào khác, cô đành phải nhờ Quý Hoài Thâm giúp đỡ một lần nữa.

"Em muốn thay một bộ đồ khác..." Ôn Đóa nhỏ giọng nói: "Anh lấy giúp em bộ đồ ngủ được không?"

Quý Hoài Thâm khẽ gật đầu, xoay người đi về phía tủ quần áo.

Ngay khoảnh khắc kéo cửa tủ ra, bóng lưng anh rõ ràng đã cứng đờ.

Toàn bộ nội y và váy ngủ lụa được treo ngăn nắp, tỏa ra hương hoa nhài thoang thoảng.

[Ha ha ha, trong tủ toàn là quần áo của vợ nhỏ bảo bối!]

[Tui thấy đồng tử của nam chính co lại kìa anh em!]

[Mau nhìn bàn tay anh ấy kìa! Gân xanh nổi hết lên rồi!]

[Đóa Bảo ơi là Đóa Bảo, rõ ràng là em đang thử thách sự nhẫn nại của chồng em mà!]

Ôn Đóa liếc dòng bình luận, hai tai lập tức nóng bừng.

Lúc này cô mới nhớ ra tủ đồ này chuyên dùng để cất váy và nội y, còn áo khoác đều ở tủ bên cạnh.

Tủ quần áo riêng tư như vậy, lại bị một người đàn ông mở ra!

Yết hầu Quý Hoài Thâm trượt lên xuống, anh cố tình dời mắt, rút ra một chiếc váy ngủ màu trắng sữa từ ngăn trên cùng.

"Cái này... được không?"

"Được..." Ôn Đóa nhận lấy váy ngủ, thấy Quý Hoài Thâm cứ nhìn mình chằm chằm, cô bèn nhỏ giọng nói: "Vậy... em phải thay đồ đây..."

Quý Hoài Thâm không nhúc nhích.

Ánh mắt anh rơi trên chiếc quần tập bó sát, đôi mắt sâu thẳm tối sầm lại, yết hầu khẽ trượt.

"Quần." Anh hỏi bằng giọng khàn khàn: "Em có tự cởi được không?"

Ôn Đóa lập tức hiểu ý của Quý Hoài Thâm.

Chiếc quần ba lê vốn đã bó sát, giờ lại ướt đẫm mồ hôi nên càng dính chặt vào da, gần như hòa làm một với cơ thể.

Áo thì không sao, nhưng cởi chiếc quần bó sát này thì...

Nếu cô dùng sức kéo, có lẽ sẽ rất đau.

Hu hu, còn đau hơn cả lúc Quý Hoài Thâm giúp cô!

"Em... Em tự làm được." Cô cứng miệng nói, nhưng vành tai đã đỏ bừng như sắp rỉ máu.

"Em cởϊ áσ ra, mặc váy ngủ vào rồi hãy cởϊ qυầи." Quý Hoài Thâm sắp xếp thẳng thừng.

Ngay lúc Ôn Đóa chuẩn bị từ chối lần nữa thì mấy dòng bình luận lướt qua.