Quý Hoài Thâm chậm rãi xoa bóp dọc theo mắt cá chân của Ôn Đóa, mỗi lần ấn xuống đều mang đến một cơn đau nhói, nhưng cũng từ từ xoa dịu cảm giác tê buốt.
Thế nhưng, vẫn đau!
[Ây da ây da, cảnh này không thể miêu tả bằng lời được...]
[Nếu không phải tôi thấy hình ảnh này, tôi cũng không dám nghĩ đã xảy ra chuyện gì.]
[Tiếng khóc của Đóa Bảo nghe hay thật đó, nếu như mà lúc... ấy ấy... Ta nói nói rạo rực gì đâu á~~]
Lúc này Ôn Đóa đã chẳng còn tâm trí để ý đến mấy cái bình luận nữa, nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, cô không thấy rõ biểu cảm của Quý Hoài Thâm, nên chỉ có thể cảm nhận được bàn tay ấm áp và hơi thở có phần dồn dập của anh.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cơn đau cũng bắt đầu tan biến, thay vào đó là một cảm giác thoải mái kỳ lạ.
Kỹ thuật của Quý Hoài Thâm quả thật rất chuyên nghiệp, mỗi một lực đạo đều vừa đúng chỗ.
Ôn Đóa nín khóc, tiếng thở dốc cũng dần đều lại, chỉ còn thỉnh thoảng thút thít.
"Đã thấy đỡ hơn chưa?" Quý Hoài Thâm hỏi, giọng thấp đến mức gần như không nghe được.
Ôn Đóa gật đầu, lúc này mới phát hiện chân mình vẫn đang đặt trên đùi anh, mà quần anh đã bị dầu thuốc thấm ướt một mảng nhỏ.
Cô vội vàng muốn rút chân lại nhưng lại bị anh giữ chặt.
"Đừng vội."
Không biết anh lấy đâu ra một chiếc khăn giấy, động tác nhẹ nhàng lau đi dầu thuốc còn thừa trên chân cô.
Ôn Đóa mặt đỏ bừng rút chân khỏi lòng bàn tay anh, lí nhí nói: "Cảm ơn anh..."
Quý Hoài Thâm nghe thế thì quay đầu lại nhìn.
Vì vừa mới khóc xong, đuôi mắt Ôn Đóa còn vương nét quyến rũ, trên hàng mi treo giọt lệ chực rơi.
Cô thở hổn hển, ngực không ngừng phập phồng, bộ đồ bó sát bị mồ hôi thấm ướt, trở nên nửa mỏng nửa trong suốt, phác họa ra đường cong uyển chuyển của thiếu nữ.
Đôi mắt sâu thẳm của Quý Hoài Thâm như có gai đang quấn lấy người cô.
"Ừ." Anh đột nhiên cúi đầu đáp, giọng khàn đặc, yết hầu nhấp nhô lên xuống.
Ôn Đóa bị câu trả lời không rõ ràng này làm cho tim đập lỡ một nhịp.
Cô ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy con ngươi vốn lạnh lùng của Quý Hoài Thâm lại có chút phân tán, đáy mắt cuồn cuộn những cảm xúc mà cô không hiểu được.
Ánh mắt ấy như có thực thể, dường như muốn nuốt chửng cô không còn chút cặn.
[Ây da, nam chính sắp không nhịn được rồi]
[Ánh mắt nam chính giống như muốn nuốt sống người ta.]
[Dáng vẻ của Đóa Bảo bây giờ rất quyến rũ, bộ quần áo này mặc như không mặc rồi!]
Ôn Đóa nhìn thấy bình luận, hoang mang cúi đầu nhìn mình.
Vừa nhìn một cái, cô lập tức xấu hổ đến mức tai cũng đỏ bừng.
Bộ đồ luyện tập bị mồ hôi thấm ướt gần như trong suốt, nội y màu nhạt bên trong thấp thoáng ẩn hiện.
Cho nên, ánh mắt này của Quý Hoài Thâm, là muốn...
"Em, em muốn về phòng..." Ôn Đóa vội vàng ôm lấy mình, chống tay định đứng dậy.
Nhưng vết thương vừa rồi lại nhói lên, cơn đau dữ dội khiến cô hít một ngụm khí lạnh, hốc mắt lại ướt đẫm trong nháy mắt.
Một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc đột nhiên áp sát.
Không biết từ lúc nào Quý Hoài Thâm đã quỳ một gối trên ghế, một tay chống bên tai cô, như muốn giam cầm cô trong l*иg ngực.
Hơi thở anh nóng rực, giọng nói mang theo ý vị khó hiểu: "Muốn tôi bế em lên lầu không?"
Tim Ôn Đóa đập thình thịch, cô hoảng hốt nhìn quanh.
Không biết từ lúc nào quản gia và người giúp việc đã biến mất.
Biệt thự rộng lớn im lặng đến kỳ quái, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng trong phòng khách.
"Em..." Cô vừa định từ chối thì đột nhiên trời đất quay cuồng.