Cánh tay Quý Hoài Thâm luồn qua dưới đầu gối cô, tay còn lại đỡ sau lưng, nhẹ nhàng bế cô lên.
Ôn Đóa theo phản xạ nắm lấy vạt áo anh, mũi va vào l*иg ngực rắn chắc của anh.
“Gọi bác sĩ đến đây.” Anh nói với quản gia.
Rồi cúi đầu, khẽ nói tiếp: “Tôi bế em ra sofa phòng khách chờ bác sĩ.”
Bị anh bế gọn trong tay, lại thêm cơn đau ở chân khiến bản thân chẳng thể giãy ra, Ôn Đóa chỉ có thể khẽ đáp: “Vâng...”
Quý Hoài Thâm đặt cô xuống ghế sofa da, động tác nhẹ như thể đang nâng niu món đồ sứ dễ vỡ.
Cổ chân phải của cô đã sưng to như chiếc bánh bao nhỏ, dưới làn da trắng nõn hiện ra những vệt tím bầm khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Bác sĩ đến rất nhanh, xách hộp thuốc chạy vào.
Trong lúc kiểm tra, Ôn Đóa đau đến co rút cả ngón chân, mỗi lần chạm nhẹ đều khiến cô hít mạnh một hơi.
Nhưng càng động, càng đau hơn.
Quý Hoài Thâm đứng cạnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chạm chân cô của bác sĩ, ánh nhìn ấy lạnh lẽo đến mức khiến người khác thấy rợn người.
Chẳng bao lâu, bác sĩ đứng dậy nói: “Không quá nghiêm trọng, nhưng cần nghỉ ngơi.”
Rồi đẩy gọng kính, tiếp lời: “Ngày bôi thuốc hai lần, massage nhẹ, nhanh nhất khoảng một tuần là khỏi.”
Vừa lấy ra một lọ thuốc thủy tinh màu nâu, Quý Hoài Thâm đã bước lên một bước, trầm giọng: “Để tôi làm.”
[Haha, hài ẻ, nghe nói ảnh biết chỉ học ba lê, nên từ trước khi cưới đã học cách massage chuyên nghiệp, giờ thì được dịp trổ tài rồi!]
[Đúng là cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị, tổng tài mưu mô đã được xác thực!]
[Thật ra cũng vì bác sĩ vừa chạm chân vợ ảnh nên ảnh ghen, muốn tự tay làm!]
Ôn Đóa còn chưa kịp nói gì, bác sĩ đã tinh ý cúi đầu chào rồi rút lui.
Phòng khách thoáng chốc chỉ còn lại hai người.
Quý Hoài Thâm ngồi xuống sofa, mở nắp lọ, mùi thuốc thảo dược nồng ấm tỏa ra trong không khí.
Anh đổ ít dầu ra lòng bàn tay, xoa cho nóng lên, rồi trầm giọng nói: “Đặt chân lên đùi tôi.”
“Cái đó... không cần đâu, để bác sĩ làm là được rồi...” Hai má Ôn Đóa đỏ bừng, cô theo phản xạ muốn rụt chân lại, nhưng đã bị anh nắm chặt cổ chân.
"Nghe lời." Giọng anh trầm thấp, với một cảm giác không thể nghi ngờ nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng, anh đặt chân cô lên đùi mình.
Lòng bàn tay ấm áp của anh đặt lên mắt cá chân của cô, lúc này Ôn Đóa mới phát hiện tay của Quý Hoài Thâm thô ráp hơn cô tưởng, những ngón tay do cầm bút và rèn luyện quanh năm, lúc này vì dính dầu thuốc mà cảm giác càng rõ rệt hơn.
"Ráng chịu một chút." Quý Hoài Thâm đột nhiên nói.
Không đợi Ôn Đóa kịp phản ứng, một giây sau, ngón tay cái của anh đã ấn đúng vào một huyệt vị nào đó.
"A!" Cơn đau nhói buốt khiến Ôn Đóa phải cong người lên, nước mắt trào ra.
"Đau... Quý Hoài Thâm, đau quá..." Cô vừa khóc nức nở vừa đẩy tay Quý Hoài Thâm, thậm chí còn vô thức gọi cả họ lẫn tên anh.
Động tác của Quý Hoài Thâm khựng lại một chút, đáy mắt lóe lên một tia cảm xúc mà Ôn Đóa không hiểu được.
"Ráng nhịn một chút." Giọng anh dịu dàng hơn lúc trước, nhưng lực tay không hề giảm đi.
"Không nhịn được, hu hu... Đau, em không muốn bôi thuốc nữa..." Nước mắt nóng hổi đảo quanh trong hốc mắt.
Cô không biết mình đang nói gì, nhưng cơn đau nơi cổ chân khiến dòng suy nghĩ trở nên hỗn loạn.
"Không nhịn được thì cũng phải nhịn." Giọng của Quý Hoài Thâm trở nên khàn đi, nhưng khi nhìn dáng vẻ như hoa lê đẫm mưa của cô, lực trên tay cuối cùng cũng nhẹ đi mấy phần.