Quý Hoài Thâm... đang ở đây sao?
Cô giả vờ xoay người, liếc nhanh quanh phòng tập, nhưng ngoài cô và hình ảnh phản chiếu trong gương, chẳng có ai.
[Ê, mấy người nói xem, nam chính có đang nhìn trộm vợ ảnh không, dù sao đây là gương một chiều mà, ẻm không thấy được đâu.]
[Hình như... trong nguyên tác có đó, nhưng giờ thì không rõ...]
[Chắc chắn có! Nam chính sao mà nhịn nổi]
Gương một chiều?
Tim Ôn Đóa chợt hụt một nhịp, bước chân suýt lạc.
Cô cố tập trung vào điệu nhạc, nhưng đầu óc rối tung.
Cô không hiểu “gương một chiều” là gì, chẳng phải đó chỉ là loại kính chống nhìn trộm của cửa sổ sao?
Chẳng lẽ...
Ôn Đóa ngẩng nhìn tấm gương trước mặt, thì hàng chữ tiếp theo lại hiện lên.
[Sau gương là một căn phòng nhỏ, phía Ôn Đóa nhìn thấy là gương, còn phía bên kia lại là kính trong suốt, nam chính đang ở trong đó, nhìn vợ ảnh nhảy.]
[Một vị đế vương lạnh lùng tàn nhẫn, dõi theo thiên nga trắng uyển chuyển múa lượn — một đen, một trắng, tưởng tượng thôi mà đã thấy rạo rực rồi!]
Dòng bình luận ấy như tiếng sét nổ vang bên tai cô.
Đôi mắt Ôn Đóa mở to ngạc nhiên.
Quý Hoài Thâm... luôn ở căn phòng phía sau, nhìn cô qua gương một chiều?
Cô bỗng nhớ ra, mấy ngày nay anh luôn ở nhà, nói là làm việc, nhưng có lẽ... là đang quan sát cô?
Ánh phản chiếu lạnh lẽo trên gương bỗng trở nên rùng rợn, như thể có ánh mắt đang xuyên qua lớp kính mỏng, thiêu đốt sau lưng cô.
Nhận thức ấy khiến cô bủn rủn, mũi chân chệch hướng, mắt cá trượt mạnh sang bên.
“Á!”
Cơn đau nhói chạy dọc từ chân lên bắp, khiến cô ngã nghiêng về phía phải.
Cô cố lấy thăng bằng nhưng vô ích, chân không còn chút sức.
Đầu gối đập mạnh xuống sàn gỗ, phát ra tiếng khiến người nghe rùng mình.
[Trời ơi, em ấy ngã rồi!]
[Nam chính bật dậy luôn kìa!]
[A a a, nghe thôi đã thấy đau!]
Ôn Đóa co người lại, nước mắt lập tức trào ra.
Cô ôm lấy cổ chân phải, cảm giác sưng tấy nhanh chóng lan ra dưới da.
“Đau quá...” Cô cắn môi, nức nở, cố gắng chống người dậy bằng chân trái nhưng đau đến mức tối sầm mặt mũi.
Không sai, mắt cá chân bị trật nghiêm trọng, hoàn toàn không đứng nổi.
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên bên ngoài.
Là... Quý Hoài Thâm sao?
Lúc này, bên ngoài vang lên một giọng nói hơi khàn già nua: “Phu nhân, cô đã tập hai tiếng rồi, có muốn nghỉ một chút không? Tôi đã chuẩn bị ít trái cây...”
Là quản gia.
Không phải Quý Hoài Thâm sao?
Ôn Đóa khịt khịt mũi, rồi hướng về phía cửa nói to: “Tôi bị trật chân rồi, làm ơn gọi bác sĩ giúp tôi.”
Nghe xong, quản gia lập tức mở cửa...
Một giọng nói trầm thấp từ trên cao vang xuống: “Sao vậy?”
Ôn Đóa ngẩng lên, trước mặt cô không phải quản gia, mà là Quý Hoài Thâm.
[Giả vờ, tiếp tục giả vờ đi]
[Từ mật thất chạy ra mà còn giả bộ tình cờ, buồn cười chết mất.]
[Haha, còn sai quản gia gõ cửa trước nữa, ông quản gia chắc đang hoang mang lắm]
Ôn Đóa cắn chặt môi, viền mắt đột nhiên nóng lên.
Cô biết phải nói gì đây?
Nói rằng cô đã phát hiện ra bí mật của anh?
Rằng cô đã biết sau tấm gương kia là một căn phòng tối, và anh vẫn luôn ở đó nhìn cô?
“Chỉ là... vô ý trẹo chân thôi.” Cuối cùng, cô chỉ nhỏ giọng trả lời như thế.
Lông mày Quý Hoài Thâm nhíu lại.
Anh quỳ một gối xuống, ngón tay lơ lửng trên cổ chân sưng của cô, muốn chạm mà lại không dám.
Giọng anh khẽ trầm xuống: “Có đứng dậy được không?”
Ôn Đóa không muốn phiền anh, cố thử động mắt cá, nhưng chỉ vừa nhúc nhích liền đau đến rít mạnh một hơi.
“Hình như... không được.”
Giây tiếp theo, cả người cô bỗng bị nhấc bổng lên.